“Lương Hàn, chắc ta không phạm lỗi gì chứ?”
Sáng sớm chim hót hoa thơm, trong trai viện của Nguyên Hoài Dân ở Thừa Thiên tự.
Ánh ban mai rơi vào sân, soi lên thân ngựa thon dài của Đông Mai đang cúi đầu nhai cỏ, tôn bộ lông đỏ sẫm mượt mà, bóng đến mức hắt sáng...
Dưới tán cây có một bàn đá, bốn người quây quanh, vừa uống cháo vừa ăn màn thầu.
Ăn được nửa chừng, Nguyên Hoài Dân mơ hồ thấy có gì đó không đúng, liền đặt bát đũa xuống, dè dặt hỏi.
