“Tóm lại, sau khi tra cứu, ta phát hiện từ hoàng thất Nam triều, đến Giang Tả sĩ tộc gồm cả Vương Tạ, rồi xuống tận lê dân bách tính… thái độ với các Vân Mộng Việt nữ do nguyên quân đứng đầu đều là vô cùng kính ngưỡng.
“Đặc biệt là tầng lớp dân chúng dưới cùng, họ xem các Việt nữ như người truyền ý chỉ của thần nữ nguyên quân, hành tung phiêu miểu, cư ngụ nơi Vân Mộng cổ trạch… Họ tôn sùng nguyên quân, nhưng đa phần là thờ phụng như một vị thần nữ bản thổ, khác với Phật giáo và Đạo giáo, không hình thành quy mô tín đồ lớn… Nhìn suốt ba trăm năm Nam triều, cũng chưa từng có chuyện lợi dụng tín ngưỡng nguyên quân để kích động tạo phản.”
Ly Khỏa Nhi khẽ gật đầu: “Chẳng trách Vân Mộng kiếm trạch và hoàng thất lục triều giao hảo như vậy, còn hòa hợp hơn cả chúng ta tưởng. Nhưng hai bên hẳn cũng phải có một mục tiêu chung.”
Nói đến đây, Ly Khỏa Nhi dừng một nhịp, hỏi:
“Trong thư tịch lưu lại của Tạ thị các ngươi, có nhắc tới việc các nàng từng xảy ra xung đột lớn nào với Phật môn không?”
