Nàng cong người quay đầu nhìn lên, tặc lưỡi thán phục: “Có điều trước kia bản tiên cô thật không nhìn ra, nhà họ Tạ cũ các ngươi dinh dưỡng tốt đến vậy, còn có loại... dễ sinh nở thế này…”
“Nói bậy gì đó, không được hồ ngôn loạn ngữ.”
Diệu Tư mới cảm khái được nửa chừng đã bị Tạ Lệnh Khương gõ nhẹ lên đầu.
Nàng quay ngoắt lại, múa nắm đấm la lên:
“Rõ ràng là vậy mà. Văn tài thì khó nói, nhưng Tạ nha đầu, ngươi ở... ở phương diện dễ sinh nở này, tuyệt đối thuộc hàng đầu trong bao thế hệ Tạ thị nữ. Biết đâu sau này còn như một vị Tạ thị nữ vịnh liễu văn danh trăm năm trước, lưu danh thanh sử... ưm ưm ưm, không được bịt miệng bản tiên cô...”
