“Là vị tiểu chủ đó sao?”
“Hình như vậy…”
“Tay áo nàng quá dài, che kín bàn tay, không nhìn rõ tay phải... chẳng biết có thiếu một ngón út hay không.”
“Xa như vậy mà tỷ cũng nhìn ra được à?”
“Chứ sao không. Tỷ à, đầu óc ta có lúc không lanh bằng tỷ, nhưng nhãn lực thì khỏi chê. Vừa nãy kẻ theo đuổi tỷ từ Vân Thủy các đi ra, chẳng phải nhờ ta mới lần được cái ngõ khuất đó sao? Bằng không người chen như mắc cửi, ai biết hắn chạy đằng nào...”
