“Trước nay Vân Mộng kiếm trạch phát thứ này vốn nổi tiếng hà khắc, lần này cũng không rõ có phải để thu phục lòng người, chống lại chúng ta hay không, quả thật đã bỏ ra không ít vốn liếng.
“Nhưng đến giờ, ba chiếc Vân Mộng lệnh chúng ta lục ra đều chỉ là cấp thấp nhất. Dung nữ sử đại nhân nói, đã thấy một con sâu thì trong nhà ắt còn cả ổ sâu...
“Nàng đoán trong địa giới Giang Châu vẫn còn kẻ tư tàng Vân Mộng lệnh, thậm chí có thể là cấp cao hơn. Mà hạng người được Vân Mộng kiếm trạch phát cho Vân Mộng lệnh cấp cao, ắt là tay chân tinh nhuệ, được tín nhiệm sâu, mức nguy hại chắc chắn lớn hơn hạng như Trịnh Quân hay gia chủ Quách gia, phải sớm tra cho ra...”Âu Dương Nhung cúi mắt lau thanh đồng đoản kiếm, trầm ngâm chốc lát rồi lên tiếng:
“Ừm, Lục lang, lát nữa giúp ta tra hai người.”
“Minh phủ cứ dặn.”
