Rồi hắn ngẩng lên nhìn vệt nắng chiều đang dần tắt.
Vừa nãy hắn mới đưa Lý Ngư ra khỏi cựu châu ngục đại lao, ở cổng ngục còn hàn huyên với Vương Thao Chi đôi câu, tiện thể chờ Dung Chân một lúc.
Chờ mãi không thấy nàng ra, cũng chẳng rõ nàng còn ở trong ấy làm gì, có phải đang bất mãn với hắn hay ôm bực trong lòng không.
Thêm nữa, gió sông quá lạnh, Lý Ngư lại vẫn ướt sũng, không tiện ở ngoài lâu, nên Âu Dương Nhung dứt khoát đưa luôn vị viên ngoại đáng thương bị nhốt thủy lao đến mức "không gầy đi mà còn béo lên" này về Giang Châu đại đường.Trong lúc xử lý công vụ ở chính đường, hắn để Lý Ngư ngồi ngoài sân hong nắng, xua bớt hơi ẩm trong người.
Dẫu đã thay y phục sạch sẽ, nhưng rốt cuộc cũng đã ngâm trong nước hồ suốt bao ngày.
