“Tú nương cô nương, sao không ăn nữa?”
Âu Dương Nhung tò mò hỏi.
Nữ tử thanh tú kia không nói lời nào.
Trong đình viện, dưới gốc cây hoa lê, ánh nắng trưa đầu xuân rọi xuống đĩa thịt ba chỉ nửa nạc nửa mỡ đặt trên bàn đá.
Mỗi miếng thịt ba chỉ trong đĩa được thái thành từng khối vuông vức đều đặn như quân mạt chược. Dưới ánh nắng, miếng thịt đỏ au trong trẻo, màu sắc tựa mã não, mềm mà không nát, béo mà không ngấy.
