Ly Khỏa Nhi chẳng buồn nâng mí mắt, nét mặt không chút biểu cảm: “Sao thế, chẳng lẽ Âu Dương công tử sau khi trở về đã tìm thấy vật gì tương tự như Minh Nguyệt, nên bây giờ mới giở trò dò la khẩu phong này ra?”
Sắc mặt Âu Dương Nhung vẫn không đổi: “Tại hạ chỉ tò mò thôi, bởi lời công chúa kể có phần mơ hồ quá. À phải rồi, Minh Nguyệt trong giấc mộng kia có tên gọi hay nhã xưng gì khác không...”
Ly Khỏa Nhi im lặng một lát rồi quay người bỏ đi, chỉ để lại một câu:
“Thời gian qua lâu quá, ta quên mất rồi. Nhưng nếu ngươi có manh mối gì thì cứ mang đến tìm ta, ngoài chuyện đó ra, không cần nói thêm lời thừa thãi.”
Âu Dương Nhung liếc mắt, nhìn theo bóng lưng của vị công chúa kiêu ngạo này dần khuất xa.
