Âu Dương Nhung không có nhiều ấn tượng về vị mẫu thân đã khuất này.
Còn về tình cảm, có thì có đấy, nhưng cũng chẳng nhiều nhặn gì.
Tuy nhiên, chỉ cần nhìn cách Chân Thục Viện cưng chiều, yêu thương hắn là có thể mường tượng ra phần nào hình bóng của người mẹ ruột kia, chắc chắn chỉ có hơn chứ không kém.
Nguyên chủ trước kia là một con bệnh quanh năm nằm liệt giường, sau này xuống giường đi lại được cũng chỉ biết cắm cúi đọc sách, nên chẳng có mấy ký ức về chuyện làng xóm bên phía Nam Lũng.
Trong thiện sảnh, bên bàn ăn, lúc này không chỉ Âu Dương Nhung bỏ đũa xuống lắng nghe, mà Diệp Vi Lại, Bán Tế, cùng các nha hoàn đang hầu hạ hoặc đi ngang qua cũng lặng lẽ dừng bước, dỏng tai lên nghe ngóng.
