Có điều, bầu không khí trong thư phòng lúc này lại có chút đặc biệt.
Địch phu tử, Thẩm Hy Thanh cùng các đại thần thuộc bảo Ly phái đều có mặt đông đủ. Nhưng giờ phút này, sau khi xem xong một phong mật tín, ánh mắt bọn họ đều kỳ quái nhìn chằm chằm vào Tạ Tuân - người vừa mới vội vàng tỉnh ngủ chạy tới, vẻ mặt vẫn còn đang ngơ ngác.
“Phu tử, Thẩm huynh, chư vị, mọi người nhìn ta như vậy làm gì?”
Mãi cho đến khi phong mật tín nóng hổi kia được đưa tới tay hắn.
Tạ Tuân nhíu mày xem xét, một lát sau sắc mặt khẽ biến, kinh ngạc hỏi: “Cái này... là ai làm? Hiện giờ bên đó là Lương Hàn đang thu xếp cục diện sao? Khoan đã, các vị nhìn ta như vậy làm gì, chẳng lẽ là nghi ngờ...”
