TRUYỆN FULL

[Dịch] Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

Chương 1382: Quận chúa xin nén bi thương, chư vị phu nhân di sương xin nén bi thương (2)

“Đừng nháo nữa, lát nữa ta sẽ vớt ngươi lên... Cái gì? Ngươi nói nước hồ không lạnh bằng lòng ta sao? Hừ, đỉnh kiếm đại nhân khéo đùa thật. Câu này học của ai vậy? Chẳng lẽ là Diệu Tư? Giọng điệu y hệt. Lần sau không thể để ngươi ở cùng nàng ta nữa.”

Lúc này, các nữ quan đang bận rộn phong tỏa hiện trường vụ án trên công địa không hề hay biết, vầng trăng màu lam trong trẻo từng khiến đám người Lâm Thành nghe tin đã vỡ mật cách đây vài ngày, giờ đang lơ lửng đâu đó dưới đáy hồ, ảm đạm như vật phàm, đung đưa theo đám rong rêu, đồng thời cách không oán thầm vị kiếm chủ bạc bẽo nào đó...

Hắn say mèm, thi triển Giáng thần sắc lệnh, nhập hồn vào người khác, sau khi bày kiếm giết địch liền lập tức thoát thân bỏ chạy, nhưng lại ném nó xuống hồ sâu, còn mỹ miều gọi là “nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất”, “ta giết chóc hăng quá bốc hỏa rồi, cần hạ nhiệt để bình tĩnh lại”, sau đó mất liên lạc cho đến tận bây giờ, bặt vô âm tín như người chết... Nếu oán khí có thể hiện hình, thì giờ đây, cột khí oán hận từ đỉnh kiếm dưới hồ đã vút thẳng lên trời cao.

Tạm thời mặc kệ tâm trạng như oán phụ của vật nhỏ kia, Âu Dương Nhung mở mắt, từ trong tay áo lấy ra một chiếc ấn chương nhỏ nhắn nhưng cầm khá đầm tay.

Ấn chương làm bằng ngọc, hình dáng vuông vức cổ phác, núm ấn hình rồng cong, đáy khắc bốn chữ tiểu triện “Giang Châu kim ấn”. Nét triện tròn trịa mạnh mẽ, mộc mạc, kết cấu và đường dao khắc tự nhiên, trôi chảy.

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất