Âu Dương Nhung á khẩu không trả lời được.
Nhìn hắn một lúc, Dung Chân dời ánh mắt đi:
“Đa tạ ngươi hôm nay đã an ủi. Nhưng về chuyện đại Phật, số người biết rất ít, thật sự không thể nói nhiều. Giống như trước đây ở Tầm Dương thạch quật, ngươi chỉ cần phụ trách tạo tượng là được, biết quá nhiều không tốt.”
“Rốt cuộc có gì không tốt chứ...”
Dung Chân đột nhiên lên tiếng, giọng nói có chút mềm mỏng:
