Tam công tử chẳng phải đang lo lắng thay cho ngươi sao? Suốt mười hai canh giờ căng mắt đề phòng trộm cắp đấy.
Tên nhóc con Tầm Dương vương phủ kia ngày nào cũng rình cơ hội lảng vảng gần An Huệ quận chúa, y hệt gã nông phu lực điền vác cuốc đi rình đào góc tường nhà ngươi, sức trâu non hừng hực, đào cả ngày cũng không biết mệt.
Nhưng ngẫm lại, tên Lâm Thành này một lòng dốc sức vào việc tạo tượng ở Tinh Tử phường, chẳng có chút tiếp xúc nào với An Huệ quận chúa. Vương Lãnh Nhiên chỉ cảm thấy hắn thật không hiểu chuyện. Nếu là con trai mình, hắn nhất định phải tai nghe mặt bảo vài câu, ví như... đại Phật bên này thế là đủ rồi, về sau dồn sức vào An Huệ công chúa còn có lợi hơn nhiều so với cái tượng Phật kia.
Hắn liếc nhìn gã thanh niên hơi mập mạp dường như coi sự nghiệp đại Phật là trên hết kia.
Vương Lãnh Nhiên sắc mặt không đổi:
