“Cứ tưởng bọn họ cũng cứng đầu cứng cổ như Âu Dương Lương Hàn chứ.”
Vương Lãnh Nhiên lầm bầm một tiếng rồi quay đầu bảo:
“Biết rồi, đi thôi, cùng bản quan qua đó đón người.”
“Thứ sử đại nhân cẩn thận đường trơn...” Tên tiểu lại vội vàng chạy lên trước dẫn đường.
Đám người Lâm Thành đưa mắt nhìn theo bóng lưng chắp tay của Vương Lãnh Nhiên khuất dần.
