"Âu Dương trường... Âu Dương tư mã, bản quan giờ mới hiểu rõ tâm trạng của ngươi lúc trước khi nhìn sang vị trí đối diện mà không thấy ta đâu... Haizz, bản quan hiện giờ ngồi ở chính đường, mỗi lần ngẩng đầu lên thấy chỗ đối diện vắng bóng ngươi, trong lòng vô cùng phiền muộn, có việc cần thì ngươi lại chẳng thấy tăm hơi."
"..."
Âu Dương Nhung im lặng nhìn hắn một lúc, rồi nghiêm túc hỏi:
"Hai chuyện đó mà giống nhau sao?"
"Cũng xêm xêm, cũng xêm xêm."
