“Hèn chi. Huynh cũng to gan thật đấy.”
“Còn nhắc đến nó làm gì, nào nào nào, uống rượu.”
Nguyên Hoài Dân cười nói:
“Lương Hàn huynh nghĩ thoáng ra chút đi, đời người mười phần thì có đến tám chín phần không như ý. Lương Hàn huynh phải học tập tâm thái của ta, khi rơi xuống đáy vực, dùng lời của huynh mà nói, thì có thể ‘bãi lạn’ một chút cho khỏe, sao có thể gọi là tự sa ngã được?”
Âu Dương Nhung nghiêm túc gật đầu hỏi: “Huynh cảm thấy lần này là ta chủ động tìm huynh uống rượu, nên sáng mai huynh đến muộn hoặc không đến thì sẽ có lý do chính đáng chứ gì? Hơn nữa tốt nhất là ta và huynh cùng nhau đến muộn.”
