Ly Khỏa Nhi phồng má, lạnh lùng quay mặt sang một bên:
“Đây là trách nhiệm của hắn, hắn bắt buộc phải gánh vác!
Mười mấy năm qua, Càn Chu thay ngôi, tông thất Ly thị ta máu chảy thành sông, nam nhi Ly thị chẳng lẽ vẫn chưa thuộc bài học xương máu đó sao? Cứ nhất định phải thua kém đám giá áo túi cơm Vệ thị kia một cái đầu?”
Nàng phất tay áo, hất chiếc cằm nhọn tinh xảo lên, nói:
“Hơn nữa, bây giờ trong nhà có ai không khổ cực hơn hắn? Phụ vương đứng mũi chịu sào, lúc nào cũng phải gánh chịu áp lực từ triều đình và Tổ mẫu, cảnh giác minh thương ám tiễn. Mẫu phi phải quán xuyến nội vụ cả cái Vương phủ này. Còn bản công chúa cũng cả ngày bôn ba khắp Tầm Dương thành, chiêu mộ sĩ nhân, thay mặt Vương phủ ra mặt…
