Nghe Âu Dương Nhung nhắc nhở xong, nho phục tiểu nữ quan nhảy phắt lên từ trên gối.
Nàng chắp tay sau lưng, đi đi lại lại mấy vòng trên giường ra chiều bà cụ non, sau đó ngồi xuống mép giường, đung đưa đôi chân ngắn ngủn, tay chống cằm, ngẩn ngơ một mình.
Diệu Tư chợt càu nhàu:
“Cơ mà cái gã họ Nguyên kia, tuy văn khí phi phàm nhưng lại keo kiệt bủn xỉn. Ngày thường hắn viết lách thơ từ gì đó toàn lén lén lút lút, chẳng biết vì sao mà cứ như kẻ trộm ấy. Chẳng lẽ là đề phòng bản tiên cô ăn vụng? Hừ, thật vô lễ.”
Âu Dương Nhung không nhịn được bật cười.
