Mãi đến khi sắp tới giờ Ngọ, ngọ yến tại Tầm Dương Lâu chuẩn bị khai màn, tên tiểu nhị cuối cùng cũng tìm được cớ để dọn dẹp đại sảnh. Hắn quay đầu vớ lấy cuốn thực đơn, hăm hở chạy tới định bụng đuổi người, nào ngờ vừa nhìn lại thì sững sờ cả người.
Bóng dáng gã thanh niên đạo bào mặt liệt kia đã biến mất không còn tăm hơi.
Tiểu nhị nhìn chỗ ngồi trống huơ trống hoác, không nhịn được lầm bầm:
"Coi như ngươi thức thời... Ái chà, sao không nuốt luôn cả bã trà đi cho rồi? Phi, đúng là đồ không biết xấu hổ."
Chỉ thấy chén trà trên bàn đã cạn sạch không còn một giọt, trơ trọi vài xác lá trà đã bị nhai nát bét. Tên tiểu nhị vừa dọn dẹp vừa tỏ vẻ ghét bỏ ra mặt.
