Âu Dương Nhung gật đầu, đặt đũa xuống, vẻ mặt nghiêm túc, khẽ giải thích với Tần Anh:
“Tần tiểu nương tử phân tích không sai, nhưng đã bỏ sót một điểm. Ngoại chiến không thể vội, nội chiến không thể chậm. Một khi đã giương cao cờ đại nghĩa, thì chính cái đại nghĩa ấy sẽ đẩy ngươi đi tới, không cho phép ngươi có chút tơ hào ý nghĩ cầu toàn co cụm hay từ từ mưu tính nào cả.
“Thời cơ không đợi người. Ngoài mặt, Lý Chính Viêm và quân khuông phục có hai con đường, nhưng thực tế chỉ có một, đó là bắc tiến. Nếu dám xuôi nam xuống Giang Nam, Lý Chính Viêm chắc chắn phải chết, quân khuông phục tất sẽ diệt vong.”
Hắn ngừng một chút rồi cười ngượng:
“Tại hạ không biết các mưu sĩ bên phía Lý Chính Viêm hiện đang tranh luận và lựa chọn ra sao, những điều trên chỉ là chút thiển ý cá nhân, kỳ thực cũng chưa chắc đã đúng.”
