“Vào thời Ngụy Tấn ba trăm năm trước, đây chính là ‘gạo của ẩn sĩ’ hàng thật giá thật. Các danh sĩ ẩn dật đều đua nhau thưởng thức, xưng tụng là ‘phi cao nhân bất hợp thường’ (không phải cao nhân thì không xứng nếm thử). Chỉ tiếc là cỏ cô khó trồng, chỉ mọc ở vùng đầm lầy hoang dã, nên về sau người lấy nó làm lương thực chính cũng ít dần.
“Không ngờ ở Tầm Dương thành này vẫn còn thịnh hành, trở thành món ăn sáng bình dân nơi phố chợ. Có lẽ là do gần Vân Mộng Trạch, nơi đó cỏ cô mọc nhiều.
“Quả không hổ danh là Giang Châu, nơi kề cận Khuông Lư, Vân Mộng, phong thái ẩn dật cực thịnh. Nơi đây còn lưu giữ mỹ thực từ thời Ngụy Tấn, món ăn của cao nhân ẩn sĩ ngày xưa nay lại lạc vào mâm cơm chốn nhân gian. Bọn phàm phu tục tử chúng ta thế mà lại có khẩu phúc, ha.”
Mọi người xung quanh đều ngoái nhìn, thậm chí cả thực khách bàn bên và bà chủ quán cũng không kìm được sự tò mò. Không ngờ thứ bình dân họ ăn quen hàng ngày lại có lai lịch lâu đời đến vậy. Họ không khỏi hiếu kỳ đánh giá vị lão thao lớn tuổi có vẻ là người xứ khác này.
Tuy nhiên, Tầm Dương thành thủy vận phát triển, cạnh chợ sáng là Tầm Dương cổ độ thương mại phồn vinh, thuyền bè tấp nập. Đối với những người lạ mặt kỳ quái này, dân chúng Tầm Dương đã sớm tập quen, chỉ tò mò ngắm nghía một lát rồi cũng tản đi, chẳng lấy làm lạ.
