Cột sáng màu đỏ nhuộm biển mây của Trường Sinh thánh địa thành một dải ráng chiều lộng lẫy.
Giữa trung tâm cột sáng, Từ Thiên Cương chậm rãi mở mắt, nguyên khí quanh thân cuồn cuộn như thủy triều, bình cảnh Thiên Vương sơ kỳ vốn đang bế tắc bỗng chốc vỡ tan, tu vi tăng vọt lên đến đỉnh phong Thiên Vương.
Hắn khó tin nhìn đôi tay óng ánh như ngọc của mình, nguyên khí lưu chuyển nơi đầu ngón tay đặc quánh như thủy ngân, đây là dấu hiệu sắp đột phá cảnh giới Thiên Tôn.
Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, từ một đệ tử ngoại môn suýt bị loại trong đại hội tông môn, đến một chuẩn thiên tôn được ráng chiều bao bọc như hiện tại, bước nhảy vọt này khiến lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, cuối cùng hóa thành một tiếng hét dài rung chuyển mây xanh: "Ha ha ha ha! Ta đột phá rồi! Ta thật sự đột phá rồi!”
Trong đám đông lập tức như vỡ chợ.
