“Lão phu xương tàn thân héo, vốn đã có nửa bước bước vào quan tài...”
Bích Lạc đại đế đảo mắt nhìn khắp hư không. Sau lưng lão là một thế giới mênh mông vô tận, sóng trào khí thế, bao la hùng vĩ, là nơi đã sinh thành dưỡng dục lão, cũng là nơi lão từng chinh chiến thuở thanh xuân.
“Chưa từng nghĩ tới...”
“Trong quãng đời còn lại, lão phu vẫn còn có thể vì Tử Huyền giới mà chiến một trận.”
Bích Lạc đại đế đã già nua đến cực điểm, tóc trắng đầy đầu, khô xơ mất hết ánh sáng như cỏ úa rũ xuống. Lão chống gậy, run run bước đi.
