“Vãn bối cũng chỉ tiện tay giúp một phen thôi.”
Mạnh Khánh Chi chắp tay, cung kính đáp: “Thế lực của hai người ấy ở Địa Tiên giới đã bị người ta diệt sạch, phải trải qua muôn vàn khổ sở mới trốn được đến Tử Huyền giới.”
“Vãn bối thấy bọn họ quả thực chẳng dễ dàng gì, nên nhất thời động lòng thương xót, mang họ tới Thiên Nguyên giới, cũng coi như giúp họ tránh được một kiếp.”
“Ha.”
Lý Vân khẽ cười, liếc Mạnh Khánh Chi một cái đầy ẩn ý, rồi trêu chọc:
