Trên không trung Côn Luân Hư.
Bóng dáng phiêu miểu tựa tiên nhân kia không nói một lời, ánh mắt lạnh lẽo. Nàng chỉ đứng yên ở đó, dường như đã mang theo uy thế kinh khủng đủ khiến thiên địa biến sắc.
Nàng đưa mắt quét nhìn hư không một cái, rồi chậm rãi xoay người rời đi.
Theo bóng dáng nàng khuất dạng, vết nứt trên vòm trời kia cũng biến mất không còn tăm hơi.
"Ực!"
