Rõ ràng vị này và Đồ Nguyệt cũng có chút ân oán.
Chỉ cần nghe giọng điệu kia là biết oán niệm sâu đến nhường nào.
Không đợi Lâm Huy suy đoán, Công Tôn Tâm Liên liền tiếp tục:
"Năm xưa ả tiện nhân kia cũng dùng cách này để câu dẫn vị hôn phu của ta. Chủ động dâng mỡ đến miệng mèo, mặc kệ chơi trò gì cũng bày ra cái bộ mặt hưởng thụ như ăn mật ngọt đầy vẻ đáng tởm!" Nói đến đây, nàng hơi kiềm chế lại, không tiếp tục nói nữa.
"Thôi được rồi. Đã đến Hắc Vân, thì ngươi chính là người của Hắc Vân. Sau này chỉ cần không gây chuyện, mọi thứ đã có ba huynh muội ta chống đỡ. Đương nhiên, ngươi cũng phải thể hiện ra giá trị đủ lớn, bằng không nếu Đồ Nguyệt bên kia gây phiền phức quá mức, chúng ta cũng sẽ không nhịn được mà giao ngươi ra đâu."
