Từ chỗ Trương Diệu, hắn cũng từng nghe qua, năng lực và thực lực của Tạ Trường An khiến bản thân y cực khó bị trọng thương, lại càng khó bị giết chết. Cho dù trong Vụ Nhân, y cũng thuộc vào hàng khó dây vào nhất.
Bởi vậy y mới có thể ngồi vững ở Hắc Vân, trấn áp biên giới liên bang suốt bao nhiêu năm.
“Sau đó ta uống một trận thật thống khoái, say luôn. Tỉnh lại thì đã bị nhốt bên trong rồi.” Tạ Trường An vuốt cằm đáp.
“Có bị thương không?”
“Tốc độ hồi phục của ta xưng thiên hạ vô song, có bị thương hay không cũng chẳng khác gì.” Tạ Trường An vỗ ngực nói.
