“Nhắc nhở điều gì?” Liễu Tiêu cười nhạt, “Có quá nhiều người cần đến hắn. Ta chỉ là một kẻ hết sức tầm thường trong số đó, thỉnh thoảng có thể dựa vào hắn một chút, nhưng nếu chuyện gì cũng phải trông cậy vào hắn, vậy thì ta sẽ chẳng còn là ta nữa. Ta cũng khinh thường kiểu người như vậy.”
Dù thế nào, nàng cũng có sự kiêu hãnh của riêng mình. Cho dù đứng bên cạnh một thiên tài rực rỡ như mặt trời giữa ban trưa là Lâm Huy, ánh sáng của nàng bị che lấp hoàn toàn, cũng chưa đến mức khiến nàng từ bỏ chính mình.
Liễu Võ Tuấn nhìn sắc đỏ nhàn nhạt trong mắt muội muội, im lặng không nói.
Hắn bỗng có chút hiểu ra, vì sao cái chết của Vi Vi khi trước lại xảy ra.
Lâm Huy và Liễu Tiêu, cuộc đời của hai người vốn là hai đường thẳng riêng biệt. Có lúc lại gần thì có thể giao nhau, nhưng vận mệnh con người luôn biến đổi, sớm muộn gì cũng sẽ có lúc xa rời, đâu thể mãi mãi quấn lấy nhau không rời.
