Công Tôn Tâm Liên đứng bên ám kim cung điện trên sườn núi. Cuồng phong thổi tung vạt váy, nhưng thân hình nàng vẫn không nhúc nhích, tựa như một pho tượng.
“Gia chủ, tình hình bên Bách Hải thương minh đã được điều tra rõ. Lần này, kẻ lấy cớ bão biển bất ngờ để cắt đứt mười lăm tuyến hàng hải không phải chỉ một thương đội, mà là năm thương đội liên thủ.” Phía sau, Huyết Tổ Công Tôn Mộ Ngôn, người phụ trách tổng quản, cung kính bẩm báo.“Vậy còn phong bạo? Tình hình điều tra thế nào rồi?” Công Tôn Tâm Liên nhíu mày, quay đầu hỏi.
“Phong bạo là thật, nhưng theo thông lệ những năm trước, với mức độ như thế này, tàu thuyền vẫn miễn cưỡng có thể tiếp tục hải hành. Ít nhiều vẫn có gì đó không hợp lẽ thường.” Công Tôn Mộ Ngôn đáp.
“Bên Cực Dục Thiên xử lý ra sao?”
“Chúng ta đã lần lượt phái người đi thử bình tức phong bạo, nhưng kỳ quái là chẳng những không dập được, ngược lại còn khiến phạm vi phong bạo mở rộng hơn. Đến khi chuẩn bị điều động đợt thứ hai, phía hắc quân lại xảy ra vấn đề, tiến độ tu bổ di vật trận pháp bị đình trệ. Năm vị thần tượng của công tượng liên hợp hội phụ trách việc sửa chữa, hai người mất tích, ba người lâm bệnh nặng rồi bỏ mạng. Không có di vật trận pháp đi cùng quân, chiến lực của hắc quân sẽ suy giảm rất nhiều, cũng không thể kết trận trấn áp phong bạo, cho nên...”
