Điều duy nhất khiến Lâm Thuận Hà lấn cấn, chính là việc thằng con trai hắn giấu nghề... hình như có hơi quá sâu rồi chăng?
Hắn nhớ lại viễn cảnh tương lai tươi đẹp mà bản thân từng vất vả toan tính cho gia đình, so với thực lực hiện giờ của nhi tử, e rằng nó chỉ cần phất tay một cái là đã dễ dàng đạt được. Nghĩ đến đây, hắn bỗng thấy hơi nản lòng.
"Đừng có mở miệng ra là nói con trai, còn chàng thì sao? Chàng giấu sâu như thế, thực lực mạnh như thế! Nếu hôm nay không gặp chuyện, có phải chàng định giấu ta cả đời không hả!?" Diêu San lúc này cũng bắt đầu nổi nóng.
"Ta... ta chẳng phải cũng vì muốn tốt cho cái nhà này sao..." Giọng Lâm Thuận Hà bất giác nhỏ dần.
"Thế còn nàng thì sao!?" Lâm Thuận Hà chợt nhớ ra điều gì, đập mạnh lên chiếc bàn nhỏ trong xe, chỉ tay về phía đám bạch giáp vệ sĩ đang rảo bước theo xe ngựa ngoài cửa sổ.
