Ý tứ của hắn đã quá rõ ràng. Chuyện này thoạt nhìn đã thấy có vấn đề, bên Cực Dục Thiên chắc chắn ứng phó được, chẳng việc gì phải lôi kéo một nhân sự phi chiến đấu như hắn ra trận.
“Thuộc hạ đã hiểu, xin cáo lui.” Bóng người hắc giáp khôi ngô gật đầu, thân hình chợt lóe, biến mất tại chỗ.
Trong tầng lầu trống trải, tức thì chỉ còn lại một mình Hàn Tam Miên.
Hắn cũng đã sớm quen với cảnh đơn độc này.
Không tùy tùng, chẳng thị nữ, hắn giản dị đến mức không giống một vị Huyết Tổ, càng không giống một cường giả đỉnh cao sống nơi tầng thượng Nguyệt Tháp.
