Giọng của Hoàng Sam vẫn thẳng thắn như mọi khi, nhưng trong lòng Thu Y Nhân lúc này lại tựa như âm thanh ma quỷ rót vào tai.
“Y Nhân, ngươi không phải đang thẹn thùng đấy chứ??” Cái loa phường Hoàng Sam lại oang oang.
“…” Cơ thể Thu Y Nhân bắt đầu run rẩy.
Nàng chưa bao giờ nghĩ giọng nói của bạn tốt mình lại đáng ghét đến vậy!
“…” Lâm Huy trên ghế ngồi cạn lời nhìn cảnh này, phát hiện Thu Y Nhân quả thật đã thất thần, không nghe thấy mình hỏi. Hắn đành phải lên tiếng lần nữa, lặp lại một lần.
