TRUYỆN FULL

[Dịch] Hôm Nay Thế Giới Hủy Diệt Sao?

Chương 13: Chống khủng bố??

Lâm Tự ngồi dậy, lúc này, con số trên vòng tay đang hiển thị là “2”.

Còn hai cơ hội nữa.

Tuy nhiên, bây giờ hắn không vội vào Thế giới vòng tay mà ngồi trước máy tính, cập nhật thêm ba thông tin mới vào tài liệu manh mối.

Thứ nhất, trong trụ sở chính của Thiên Khung Khoa Kỹ không có văn phòng của hắn và Giang Tinh Dã.

Thứ hai, hắn có quyền ra vào Văn phòng Tổng giám đốc, rất có thể hắn từng là Tổng giám đốc của Thiên Khung Khoa Kỹ.

Thứ ba, dù là hắn hay Giang Tinh Dã đều có quyền hạn cực kỳ lớn, đặc biệt là Giang Tinh Dã, phạm vi cảnh báo mà cô phát ra thậm chí không phải toàn công ty mà là toàn thành phố.

Ba thông tin này, nếu chỉ có hai trong số chúng xuất hiện cùng lúc thì thực ra rất dễ giải thích.

Không tìm thấy văn phòng nhưng lại từng làm Tổng giám đốc, vậy rất có thể đã bị điều đi nơi khác, điều đến khu vực khác nhậm chức.

Có quyền hạn cao cũng là vì chức vụ cao.

Nhưng vấn đề là khi cả ba thông tin cùng xuất hiện, nó lại trở nên vô cùng phi lý.

Nếu đã bị điều đi rồi, tại sao vẫn giữ lại quyền hạn, thậm chí cả Văn phòng Tổng giám đốc cũng có thể tùy ý ra vào?

Nếu có quyền hạn cao như vậy, dù bị điều đi, sao có thể đến một văn phòng cơ bản nhất ở trụ sở chính cũng không có?

Những thông tin này đều mâu thuẫn với nhau về mặt logic, khiến Lâm Tự hơi đau đầu.

----Nhưng dù sao đi nữa, việc tìm Giang Tinh Dã qua văn phòng là không thể được nữa rồi.

Cô không ở trụ sở chính của Thiên Khung Khoa Kỹ.

Có lẽ, nên tìm cách lấy thông tin liên lạc của cô?

Gọi điện thoại?

Trong Thế giới vòng tay, trước khi hành động, để tránh bị nghe lén, hắn không mang theo bất kỳ thiết bị liên lạc cá nhân nào.

Nhưng... mình không có, người khác chắc chắn có chứ?

Trong khuôn viên của Thiên Khung Khoa Kỹ có bao nhiêu người tan làm, tìm đại một người là mượn được điện thoại rồi.

Chỉ cần tìm được thông tin liên lạc của cô là được.

Tìm ở đâu đây?

Văn phòng HR?

Đúng rồi.

Lâm Tự phấn chấn hẳn lên, hắn cảm thấy tuy có chút trắc trở nhưng mình đã không còn xa sự thật nữa.

Bây giờ vẫn còn sớm, mới hơn một giờ một chút.

Vẫn còn thời gian, vào thêm một lần nữa, sau đó ngủ một giấc trưa là vừa kịp đi ăn với Giang Tinh Dã của thế giới này.

Hoàn hảo!

Lâm Tự nhẹ nhàng chạm vào vòng tay, giây tiếp theo, ý thức của hắn lại bị hút cạn...

...

“Vậy nên anh...”

“Im đi.”

Lâm Tự không cho Khô Lâu Đầu cơ hội mở miệng, dùng tốc độ nhanh nhất cởi áo chống đạn và mũ bảo hiểm trên người ra, rồi hỏi gã:

“Các anh có ai mang điện thoại không?”

“Điện thoại? Cách gọi này xưa thật đấy...”

Khô Lâu Đầu nhếch mép, sau đó nói:

“Yên tâm, theo yêu cầu của anh, trước khi hành động chúng tôi đã xử lý hết các thiết bị liên lạc cá nhân rồi.”

“Ở đây tuyệt đối không có bất kỳ cái... điện thoại nào mà anh nói.”

“Chúng ta an toàn rồi. Thế nào, bắt đầu hành động được chưa?”

Được lắm, đúng là có đạo đức nghề nghiệp.

Mình bảo các anh không mang thì các anh không mang thật, đây chẳng phải là thêm việc cho mình sao?

Lâm Tự lắc đầu, đáp:

“Không cần.”

“Tình hình thay đổi, nhiệm vụ tạm dừng.”

“Tôi phải vào xem trước một chút, các anh đợi ở đây.”

“Tôi đi cùng anh!”

Khô Lâu Đầu dứt khoát lên tiếng, Lâm Tự cũng không để ý nhiều đến gã, chỉ vứt lại một câu “Muốn đi thì nhanh lên” rồi nhanh chóng đi về phía cổng an ninh.

Quét mống mắt, đăng ký, một mạch liền tù tì.

Lâm Tự dẫn theo Khô Lâu Đầu, một trước một sau đi vào đại sảnh, lên thang máy đi thẳng đến tầng 15.

Đó là nơi đặt Bộ phận Nhân sự của trụ sở chính Thiên Khung Khoa Kỹ. Lâm Tự nhớ rằng, ở đó có một văn phòng ghi chữ “HRD”, tức là chức vụ Giám đốc Nhân sự.

Nếu có thể vào được văn phòng, với quyền hạn của mình, chỉ cần mở được máy tính, khả năng cao là sẽ lấy được thông tin nhân sự của Thiên Khung Khoa Kỹ.

Sau khi có được thông tin, chỉ cần tìm đại một người trên đường mượn điện thoại là có thể gọi cho Giang Tinh Dã.

Kế hoạch thông qua√.

Lâm Tự bước đi không ngừng, quen đường thuộc lối.

Nhìn hành động của hắn, Khô Lâu Đầu không nhịn được hỏi:

“Không phải chứ sếp, anh về nhà đấy à?”

“Sao anh rành đường thế? Ý gì đây? Anh là nội gián à?”

"...Cậu đã hỏi câu này không biết bao nhiêu lần rồi, lần nào tôi cũng phải nghĩ xem nên trả lời cậu thế nào."

Lâm Tự bất đắc dĩ liếc Khô Lâu Đầu một cái, sau đó nói:

"Hứa với tôi, từ giờ nếu tôi không lên tiếng thì cậu đừng hỏi nữa, được không?"

Khô Lâu Đầu quả nhiên không nói gì, gã làm ký hiệu chiến thuật "đã nhận", sau đó ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Thang máy lên đến tầng 15, cửa vừa mở, Lâm Tự lập tức bước ra.

Dựa vào trí nhớ lần trước, Lâm Tự nhanh chóng tìm được văn phòng của Tổng giám đốc nhân sự, nhưng hắn lại kinh ngạc phát hiện, văn phòng này đang sáng đèn.

Không giống lần trước.

Trong văn phòng có người!

Lâm Tự hơi nghi hoặc, thử đẩy cửa ra. Ngay khi nhìn thấy người đàn ông bên trong, hắn sững sờ.

Đã gặp rồi.

Chính là người đàn ông mà mình gặp ở phòng triển lãm.

Người đàn ông cũng ngẩng đầu nhìn hắn.

"Ơ? Tổng giám đốc Lâm?"

"Muộn thế này rồi mà anh còn về công ty à?"

"Ừ, đúng lúc có chút chuyện cần tìm cậu."

Lâm Tự mặt không đổi sắc.

Không còn nghi ngờ gì nữa, người đàn ông có bảng tên ghi “Hà Hâm” trước mặt chính là Tổng giám đốc nhân sự (HRD) hiện tại của Thiên Khung Khoa Kỹ.

Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

Nếu hắn đã ở đây thì mình cũng không cần tốn công bật máy tính tìm quyền hạn nữa.

Cứ để hắn tra là được!

Hắn bước vào văn phòng, Hà Hâm tươi cười nói:

"Anh làm việc cũng vất vả quá rồi... Có chuyện gì anh cứ nói với tôi, tôi luôn sẵn sàng."

"Cậu cũng vất vả rồi."

Lâm Tự khách sáo một câu, sau đó hỏi:

"Chỗ cậu có danh sách nhân viên mới nhất của chúng ta không? Bao gồm cả tên và thông tin liên lạc ấy?"

"Có ạ có ạ, để tôi mở cho anh xem bây giờ, hay là lát nữa gửi cho anh?"

Hà Hâm tỏ ra rất nhiệt tình, điều này càng chứng thực cho suy đoán của hắn.

Địa vị của mình ở công ty tuyệt đối không thấp, rất có thể việc từ chức tổng giám đốc chỉ là điều động nhân sự bình thường, biết đâu bây giờ mình đã được bổ nhiệm vào một vị trí quyền lực hơn thì sao?

Nếu đã vậy, Lâm Tự cũng không giấu giếm nữa.

Quyền lực nên dùng thì phải dùng.

Hắn lên tiếng:

"Không cần gửi cho tôi, tôi chỉ muốn tìm một người."

"Giang Tinh Dã, cậu có thông tin của cô ấy không?"

Dứt lời, Hà Hâm sững người.

Lâm Tự để ý thấy, ánh mắt của đối phương loé lên mấy lần.

Nhưng rất nhanh, vẻ mặt của hắn đã trở lại bình thường.

"Có ạ, có ạ."

Hà Hâm ho một tiếng rồi nói:

"Nhưng thông tin của cô ấy thuộc dạng tuyệt mật, tôi không lấy ở đây được."

"Tổng giám đốc Lâm, hay là anh đợi ở đây một lát, tôi đi lấy cho anh nhé?"

"Không thành vấn đề."

Lâm Tự gật đầu, đi thẳng đến ghế sô pha bên cạnh ngồi xuống.

Còn Khô Lâu Đầu thì im lặng đứng bên cạnh hắn, trong tư thế bảo vệ.

Hà Hâm liếc nhìn hai người, sau đó nhanh chân bước ra khỏi văn phòng.

Lâm Tự không biết hắn ta định đi đâu để tìm thông tin của Giang Tinh Dã, cũng không biết sẽ mất bao lâu.

Nhưng theo trực giác, thông tin của Giang Tinh Dã là tuyệt mật cũng là chuyện rất bình thường, việc phải dùng quy trình đặc biệt để lấy ra cũng rất hợp lý.

Vậy thì cứ đợi thôi.

Lâm Tự tựa vào sô pha nhắm mắt dưỡng thần, nhưng hắn đã đợi đủ năm phút mà vẫn chưa thấy Hà Hâm quay lại.

Cần lâu vậy sao?

Lâm Tự đi đến bên cửa sổ, nhìn ra cảnh đêm bên ngoài.

Và cũng đúng lúc này, hắn đột nhiên nhận ra, trên con đường bên ngoài khuôn viên của Thiên Khung Khoa Kỹ, đột nhiên có vài ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy.

Ngay sau đó, tiếng còi cảnh sát mơ hồ vọng tới.

Hắn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Khô Lâu Đầu vừa mới ngồi xuống đã đột ngột đứng bật dậy.

Lúc này, gã không còn để tâm đến lệnh im lặng của Lâm Tự nữa.

Gã im lặng nghe hết thông tin tình báo truyền đến từ tai nghe giấu kín, sau đó chửi một tiếng:

"Đệt!"

"Sếp, anh làm ăn kiểu gì vậy?!"

"Thân phận nội gián của anh bị lộ rồi! Người ta báo cảnh sát rồi!"

"Mau đi thôi! Chúng ta phải nhanh chóng xông ra ngoài!"

"Không đi nữa là không kịp đâu!"

"Chuyện gì vậy?!"

Lâm Tự ngây người.

Báo cảnh sát?

Tại sao lại báo cảnh sát?

Tôi chỉ muốn hỏi xin một ít thông tin, thế mà các người lại báo cảnh sát??

"Đừng quan tâm chuyện gì nữa!"

Vẻ mặt của Khô Lâu Đầu đã căng thẳng đến cực điểm.

"Chúng ta phải đi ngay lập tức!"

"Đừng nghĩ đến việc tiếp tục nhiệm vụ nữa, chúng ta không đánh lại họ đâu!"

"Không phải cảnh sát! Là quân đội chết tiệt!"

"Lực lượng phản ứng nhanh... Bọn họ đến để chống khủng bố!"

"Bọn họ giết chúng ta mà không cần bất kỳ lý do nào!"