Nói đến đây, người đàn ông cuối cùng cũng đi vào phần quan trọng nhất.
Ông ta nhìn thẳng vào mắt Lâm Tự, gằn từng chữ một:
“Mọi thứ ở đây tuyệt đối không được phép rò rỉ ra ngoài dưới bất kỳ hình thức nào.”
“Nhưng do sơ suất trong giai đoạn đầu của chúng ta... không, cũng không thể gọi là sơ suất được.”
“Có lẽ là bởi, trước khi thực sự đứng vào vạch xuất phát, chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được đường đua rốt cuộc trông như thế nào. Còn bây giờ, chúng ta đã nhìn thấy nó rồi.”
