Triệu Mục và Trác Vân vội vàng dừng tay, chạy lại vây quanh. Chỉ đến khi xác nhận Mạnh Cầu Cầu không bị thương, cả hai mới thở phào nhẹ nhõm.
Mạnh Cầu Cầu rưng rưng nước mắt: "Lục Diễm này, nếu tôi có chỗ nào đắc tội với cậu thì cứ nói thẳng, đâu cần phải lấy mạng tôi chứ?"
Mặt Lục Diễm cắt không còn giọt máu, vẻ mặt đầy bối rối và lo sợ.
"Xin lỗi, xin lỗi mà."
Triệu Mục tò mò hỏi: "Lục Diễm, lúc cậu học ở Trường Võ Dục không được dạy cách dùng vũ khí à?"
