Mấy người đang nói chuyện thì cửa ký túc xá bỗng bị đẩy ra.
Triệu Mục khoan khoái bước vào. Hắn nhìn Mạnh Cầu Cầu, thản nhiên hỏi: “Tôi vừa vào cửa đã nghe Cầu Cầu than thở rồi. Sao thế?”
Mạnh Cầu Cầu bật dậy khỏi ghế: “Còn sao nữa? Chủ nợ tới tận cửa đòi nợ chứ sao!”
Mạnh Cầu Cầu vừa mở miệng đã bắt đầu kể khổ với Triệu Mục, nói chuyện hai bộ phận cùng kéo đến đòi nợ hắn.
“Anh thì trốn một mình cho nhàn, khổ mỗi tôi thôi. Giờ bọn họ đều quay sang kiếm chuyện với tôi. Nói đi, anh định trả nợ kiểu gì?”
