Trên bầu trời Nhật Mộ Hạp Cốc, một vầng trăng bạc khổng lồ treo lơ lửng, gió đêm se lạnh thổi qua những dãy núi đen.
Trên vách đá dựng đứng, một tòa lâu đài cổ kiểu Gô-tích sừng sững. Ánh trăng bạc từ trời cao rải xuống, mang theo chút lạnh lẽo và yên tĩnh, khiến nơi này như một thế giới tách biệt, nơi thời gian đã ngừng trôi.
Bên rìa vách núi, Cách Lâm Ân và Lạc Nhã ngồi cạnh nhau, cùng ngắm cảnh đẹp trước mắt, ngắm những ngọn lửa đen không ngừng bốc lên trong hẻm núi xa xa. Họ chỉ mong khoảnh khắc này có thể kéo dài mãi mãi.
“Điều anh theo đuổi cả đời, chính là vẻ đẹp của giây phút này.”
Cách Lâm Ân khẽ thì thầm. Hắn quay sang nhìn cô gái xinh đẹp, dịu dàng bên cạnh, khóe môi nở một nụ cười mãn nguyện.
