Rất nhiều Linh nguyên quý giá, cùng đủ loại bảo vật mà Triệu Mục và mọi người chưa từng thấy, đồng loạt hiện ra trước mắt. Tất cả đều lấp lánh, gần như làm mọi người hoa cả mắt.
Triệu Mục lấy từ trong đống đồ đủ màu ra một viên đá quý màu xanh lam, to bằng quả trứng chim bồ câu: “Thứ này hình như là Hồn Tinh. Nếu chế tác thành trang sức đeo trên người, nó có thể giúp người ta tĩnh tâm, sáng mắt, đầu óc sáng suốt hơn. Đây là vật liệu thượng hạng để chế tạo Bảo cụ.”
Thứ này Triệu Mục không cần lắm. Hắn có Thổ Nạp Thuật, chẳng khác nào tự mang sẵn một Bảo cụ hàng đầu trên người.
Trác Vân chớp mắt hỏi: “Vậy thứ này chắc đắt lắm nhỉ? Bán được mấy chục triệu không?”
Triệu Mục bình thản nói: “Nếu đem bán, một carat đã đáng giá hai trăm triệu Huyền Phong Tệ rồi. Một viên lớn cỡ này, chắc bán được khoảng một tỷ rưỡi Huyền Phong Tệ.”
