Sương mù đen bao trùm khu rừng, như mở ra một thế giới không thuộc về hiện thực.
Flar và đám người chật vật quay về. Bọn họ trơ mắt nhìn Triệu Mục cùng những người khác được xe quân sự đón đi, nhưng lại không có gan xông lên.
Chỉ có điều, cơn giận đầy bụng này cần phải có chỗ để trút ra.
Bốn người xuyên qua màn sương đen, vậy mà lại đi tới một vùng đất quái dị. Từng cột đá đen cao vút mọc lên từ vực sâu tăm tối, sương đen giăng kín đến mức không thể đoán nổi những cột đá đó cao bao nhiêu. Nhưng chỉ riêng phần lộ ra ngoài đã cao đến mấy trăm mét.
Chúng chống đỡ một hành lang quanh co khúc khuỷu. Nhìn từ xa thôi đã đủ khiến người ta dựng tóc gáy, thậm chí còn có cảm giác chỉ cần một cơn gió thổi qua là nó sẽ đổ sập.
