Triệu Mục trầm giọng hỏi.
Nhưng Lạc Nhã cau mày suy nghĩ rất lâu, cuối cùng chỉ bất lực lắc đầu.
“Giấc mơ vốn rất ngắn ngủi. Sau khi tỉnh dậy, dù em có cố nhớ thế nào cũng không nhớ rõ đã xảy ra những gì.”
Những người khác đều thấy khó hiểu, chỉ có Triệu Mục là lộ vẻ đăm chiêu.
Triệu Thiên Hòa cau mày: “Manh mối này mơ hồ quá. Giấc mơ? Chẳng lẽ thật sự có Linh Năng Lực Giả có thể khống chế tinh thần đang âm thầm ra tay?”
