Lúc này, lưng Thẩm Vũ đã túa một lớp mồ hôi lạnh. Cô cảm thấy Mạnh Cửu đúng là điên thật rồi.
Nhưng Mạnh Cửu lại không nghĩ thế.
Gã hơi chúi người về phía trước, hai tay đan vào nhau, nhìn Triệu Thiên Hòa và Thẩm Vũ ở phía trước.
“Cũng chưa chắc đâu?”
“Lần này mọi người cũng thấy rồi đấy, mấy người kia tới đây không phải cao thủ hạng nhất trong Thanh Sát Đội. Dù sao đây cũng chỉ là một nhiệm vụ hộ tống thôi mà.” Gã thản nhiên nói: “Người của Thanh Sát Đội nhúng tay vào, chẳng qua là để có người chính thức đứng ra bảo đảm, tiện cho họ đi qua mấy chốt kiểm tra phía sau.”
