Triệu Mục đuổi cổ tên khốn đang ngồi chiếm ghế của mình đi rồi tự ngồi xuống. Trên bàn bài, hôm nay Mạnh Cầu Cầu đánh đâu thắng đó, vơ vét sạch sành sanh, cười đến mức lệch cả miệng.
"Cầu Cầu, hôm nay không thấy cậu đi tập luyện nhỉ!"
Triệu Mục kéo dài giọng, chất giọng đều đều không chút gợn sóng khiến động tác đếm tiền của Mạnh Cầu Cầu bất giác khựng lại.
Cậu chàng cứng đờ quay cổ lại, nhìn Triệu Mục với vẻ nịnh nọt: "Tiểu Mục ca, hôm nay em 'đến tháng', cho em nghỉ ngơi một bữa được không?"
Triệu Mục vỗ đùi cái đét, trừng mắt nhìn cậu ta: "Cậu là đàn ông con trai thì 'đến tháng' kiểu quái gì? Đừng bảo là cậu cũng chơi trò nữ cải nam trang đấy nhé? Nhưng với cái nhan sắc này của các hạ, chắc chẳng cần phải ngụy trang đâu nhỉ? Làm gì có ai vã đến mức vơ bèo gạt tép cơ chứ."
