Điền Mẫn đề nghị với Bắc Đường Thu Thủy: “Tôi thấy chúng ta không cần phải vội. Đợi một thời gian nữa, khi sóng gió qua đi rồi hẵng tìm sát thủ xử lý hắn, như thế sẽ tiết kiệm được ối tiền đấy.”
Bắc Đường Thu Thủy ngẫm nghĩ một lát. Y nhẩm tính Đấu cấp của Triệu Mục giờ chỉ tầm mười mấy điểm, cho dù có đợi thêm một năm rưỡi nữa thì căng lắm cũng chỉ lên được vài chục điểm Đấu cấp là cùng.
Đến lúc đó, chỉ cần bỏ tiền thuê một sát thủ Đệ tứ vị giai chuyên nghiệp là dư sức giải quyết gọn nhẹ.
“Thằng ranh chết tiệt này, khó xơi thật đấy!”
Nếm trải nỗi khổ của việc cạn tiền, Bắc Đường Thu Thủy đành dặn dò Điền Mẫn: “Chuyện này giao cho cậu đi lo liệu! Chậm nhất là... nửa năm nữa, tôi phải nghe được tin báo tử của nó.”
