Triệu Mục vệ sinh cá nhân xong xuôi, đứng soi mình trước gương. Dù gì cũng là về quê Mạnh Cầu Cầu, ít nhất cũng không thể để bản thân trông quá lôi thôi được.
Hôm nay Trác Vân và Lục Diễm được nghỉ nên vẫn chưa dậy tập luyện.
Thấy Triệu Mục dậy sớm thế, Trác Vân bật dậy khỏi giường như tôm tươi.
“Không phải chứ đại ca? Hôm nay được nghỉ mà ông vẫn tập à?”
Triệu Mục cười đáp: “Tôi ngủ ít quen rồi, không dậy vận động chút là người ngợm cứ bứt rứt không yên.”
