Triệu Mục theo chân Lương Công Xích vào phòng trong. Lương Công Xích ngồi lên bàn làm việc, nhìn chằm chằm hắn rồi nói:
“Cái tên Bộ Nhan Hoan kia có nói với cậu Thiên phú linh năng cấp E phiền phức thế nào không?”
Triệu Mục sờ mũi, cười nhạt gật đầu: “Cũng có nhắc tới rồi ạ.”
Lương Công Xích khẽ thở dài: “Giữa người với người, nhìn bề ngoài thì giống nhau đấy, nhưng một khi xét đến việc có sở hữu linh năng hay không, thiên phú cao hay thấp, thì khác gì hai loài sinh vật đâu.”
“Hiện tại cấp độ linh năng của cậu còn thấp nên chưa cảm nhận rõ sự chênh lệch đó.”
