TRUYỆN FULL

[Dịch] Hệ Thống Trói Nhầm Người, Vai Phụ Bị Ép Đi Kịch Bản Nhân Vật Chính

Chương 37: Quê nhà ta có nhân vật lớn rồi

Trên không Sóc Nguyệt phong, một chiếc vân chu xa hoa chạm trổ tinh mỹ đang lặng lẽ lơ lửng giữa biển mây. Đại đệ tử Tô Mộc Chỉ rón rén bước vào tĩnh thất của sư tôn trong khoang thuyền, vừa liếc mắt đã thấy sư phụ mình đang ngồi xếp bằng ngay ngắn, dường như đã nhập định.

Nhưng nhìn kỹ hơn, Tô Mộc Chỉ lập tức nhận ra có điều không ổn. Trên gương mặt ngọc vốn lạnh lẽo như sương của Minh Chúc chân nhân, lúc này lại thấp thoáng một nụ cười như có như không, đầy vẻ nghiền ngẫm. Càng khiến nàng khó hiểu hơn là bàn chân phải thon nhỏ lộ ra dưới vạt váy của sư tôn, mấy đầu ngón chân đang vô thức khẽ co lại, như đang nghịch ngợm thứ gì đó, để lộ một vẻ tinh quái hiếm thấy.

Tô Mộc Chỉ thoáng ngẩn ra, trong lòng không thể không thừa nhận rằng lúc này sư phụ quả thật đã để lộ vài phần ngây thơ đáng yêu của thiếu nữ. Lại thêm nàng gần như do chính tay sư phụ nuôi dạy lớn lên, cảm giác nương tựa vừa như thầy vừa như mẹ trong lòng chợt dâng trào... Đáng chết, câu hỗn trướng kiểu “vừa có cảm giác thiếu nữ, lại vừa có nét từ mẫu” mà tên đăng đồ tử Long Đào kia buột miệng nói ra, giờ ngẫm lại, vậy mà khớp hoàn toàn!

Trong thoáng chốc, Tô Mộc Chỉ thậm chí còn nảy ra một ý nghĩ kích động: lập tức đi tìm Long Đào, ép hắn nuốt lại mấy lời hỗn xược kia, rồi để chính nàng, vị thân truyền đại đệ tử này, dùng những câu chữ tao nhã hơn, xác đáng hơn mà ca ngợi sư tôn!

“Sư tôn?” Nàng đè nén cảm giác ganh đua kỳ quái vừa dấy lên trong lòng, khẽ cất tiếng dò hỏi.

“Hửm? A!”

Minh Chúc chân nhân như bị giật nảy mình, đột ngột mở mắt. Trong đáy mắt thoáng qua một tia chột dạ cùng bối rối cực nhanh, đến khi nhận ra người trước mặt là đại đệ tử, nàng mới lập tức khôi phục dáng vẻ điềm nhiên như thường ngày, chỉ là vành tai dường như hơi ửng đỏ, khó mà nhận ra.

“Là Mộc Chỉ à.” Nàng cố giữ giọng thật bình ổn. “Vừa rồi vi sư thần du xuất khiếu một lát, có chuyện gì sao?”

“Cũng không phải việc gì quan trọng.” Tô Mộc Chỉ đầy nghi hoặc nhìn gương mặt có vẻ bình tĩnh quá mức của sư tôn. “Chỉ là lúc nãy thấy người... cứ mỉm cười mãi, chẳng lẽ đã gặp chuyện gì thú vị?”

“À? Cười ư? Ồ... chuyện đó...” Ánh mắt Minh Chúc chân nhân khẽ lảng đi, nàng nâng chén trà đã nguội ngắt bên cạnh lên, giả vờ thản nhiên nhấp một ngụm, rồi mới chậm rãi đáp: “Không có gì, chỉ là khi thần du, ta gặp một con linh khuyển linh tính khá cao. Nó lại có thể mơ hồ cảm nhận được thần hồn của ta, cứ đuổi theo... liếm chân ta, ngứa vô cùng, nên ta thấy có phần buồn cười.”

Linh khuyển? Tô Mộc Chỉ nghe vậy thì nghiêng đầu. Trong tông môn, linh thú viên quả thật có nuôi vài con linh khuyển đã khai mở linh trí, cảm giác cũng rất nhạy bén, chuyện ấy không tính là kỳ lạ. Chỉ là... cái lý do này nghe thế nào cũng thấy hơi...

“Phải rồi!” Minh Chúc chân nhân rõ ràng không muốn tiếp tục dây dưa ở đề tài này, lập tức đổi giọng, vẻ mặt cũng nghiêm túc hơn. “Trước đó ta nhờ Mục trưởng lão khắc bài Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ lên bia đá, chắc cũng sắp xong rồi nhỉ. Vừa hay qua đó xem thử.”

“Vâng, sư tôn.” Tô Mộc Chỉ nén nghi hoặc còn sót lại trong lòng, lĩnh mệnh lui ra.

Ngay khoảnh khắc cửa tĩnh thất khép lại, Minh Chúc chân nhân mới thở phào một hơi dài, vô thức giơ tay sờ lên má mình, để lộ vẻ chột dạ hiếm thấy.

“Haizz... lần sau thần du nhập mộng, xem ra phải cẩn thận hơn mới được.” Nàng khẽ lẩm bẩm. Nhưng ngay sau đó, trong đôi mắt đẹp ấy lại ánh lên một tia sáng khó nói thành lời, mang theo chút đắc ý nho nhỏ. Đầu ngón tay nàng vô thức quấn lấy một lọn tóc xanh buông xuống. “Nhưng mà... tên tiểu đăng đồ tử kia, trong miệng lại chẳng có nửa câu dối trá, lời nào cũng là thật lòng... coi như hắn cũng có chút mắt nhìn.”“Hay là… lần sau gặp lại, cho hắn chút… phần thưởng nhỉ…”

Câu thì thầm cuối cùng nhẹ đến mức gần như tan vào linh khí trong tĩnh thất, phảng phất một chút chờ mong và ý vị trêu ghẹo mà ngay cả chính nàng cũng chưa nhận ra.

Đúng lúc nàng định nghỉ ngơi, cửa phòng lại một lần nữa bị đẩy ra. Người bước vào vẫn là Tô Mộc Chỉ, chỉ có điều lần này vẻ mặt nàng rõ ràng mang theo vài phần kinh ngạc.

“Sư tôn! Vừa có tình báo truyền đến, Chức Ảnh nàng ấy…”

Long Đào tỉnh dậy sau một giấc ngủ, chỉ thấy tinh thần sảng khoái, thần thanh khí túc. Hắn mơ hồ nhớ mình vừa có một giấc mộng đẹp, nhưng rốt cuộc đã mơ thấy gì thì lại như cát trôi qua kẽ tay, chẳng sao nắm bắt nổi. Hắn liếc ra ngoài cửa sổ, phát hiện đã sắp đến ngọ thời.

“Vừa khéo đến giờ cơm trưa.” Hắn lẩm bẩm, đứng dậy, theo thói quen vận chuyển linh khí một vòng tiểu chu thiên. Cảm nhận linh lực trong cơ thể ổn định, dồi dào, hắn hài lòng gật đầu. Trạng thái không tệ, xem ra bước này hôm qua đi rất vững.

Đẩy cửa bước ra sân, bốn phía im ắng, hai huynh muội nhện hôm nay hình như đều không có mặt. Hắn càng thấy thanh tịnh, nhấc chân định xuống núi tới Tê Hà trấn ăn một bữa cho đã.

“Long Đào!”

Hắn vừa đi được hai bước, cửa viện đã “rầm” một tiếng bị đẩy tung. Đổng Gia Nguyên hùng hổ xông vào, vẻ mặt hưng phấn đến độ sáng bừng. Long Đào quá hiểu lão huynh này, nếu không phải tin tức cực lớn thì tuyệt đối chẳng kích động đến mức ấy.

“Lão Đổng? Ngươi… có chuyện gì?” Thấy bộ dạng đó của hắn, Long Đào dừng bước.

“Ngươi định ra ngoài à?” Đổng Gia Nguyên thấy hắn sắp đi, bèn nén sự kích động lại, hỏi trước một câu.

“Không có việc gì gấp, chỉ định xuống núi dạo một vòng. Hôm qua đột phá khá thuận, hôm nay thả lỏng một chút, mai kia sẽ chuẩn bị bách mạch chú linh.”

Nghe Long Đào quả thật đang từng bước xung kích luyện khí lục tầng, vẻ vui mừng trên mặt Đổng Gia Nguyên càng đậm hơn. Nhưng ngay sau đó hắn lập tức tiến lên mấy bước, còn thuận tay khép luôn cửa viện, ra vẻ thần thần bí bí như sắp nói chuyện hệ trọng.

“Ta vừa nhận được tin, trong tông môn… hình như lại vớ được một thiên tài!” Đổng Gia Nguyên hạ thấp giọng, hai mắt sáng quắc.

Long Đào vừa nghe, chân mày lập tức nhướng lên, trên mặt hiện rõ vẻ “chỉ thế thôi sao?”. Một đại tông như Cửu Hà Thiên tông, năm nào chả có “thiên tài” ló đầu ra. Kể cả loại “trăm năm khó gặp” như Nam Vũ Thần, cách hai ba chục năm cũng vẫn có thể xuất hiện một kẻ, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Chỉ vì chuyện ấy mà lão Đổng phải đặc biệt chạy đến buôn chuyện với hắn?

Đổng Gia Nguyên vừa nhìn vẻ mặt của hắn là biết ngay hắn đang nghĩ gì, lập tức bổ sung:

“Ta biết ngươi thấy ta làm quá! Nhưng lần này khác hẳn! Nghe nói là Chức Ảnh chân nhân đích thân đưa từ bên ngoài về! Hơn nữa…” Hắn cố ý ngừng lại, nhấn mạnh từng chữ, “người đó xuất thân từ Thanh Lâm trấn của chúng ta!”

“Ồ!” Lần này Long Đào thật sự giật mình, “Cái xó nhỏ như quê ta… mà cũng sinh ra được nhân vật cỡ ấy sao? Là người nhà nào? Năm năm trước lúc ta rời đi, nào có nghe nói võ quán hay gia tộc nào giấu một mầm non như thế đâu? Khoan đã… ngươi vừa nói ai thu đồ? Chức Ảnh chân nhân ư?!”

Đổng Gia Nguyên lộ ra vẻ “cuối cùng ngươi cũng hiểu trọng điểm”:

“Không thì ngươi tưởng vì sao ta cuống cuồng chạy tới đây? Chức Ảnh chân nhân sống gần ba trăm năm, tính tới tính lui cũng chỉ mới thu ba đồ đệ! Mà người nào cũng là thiên tài chân chính, đều đã chứng minh được thiên phú của mình. Nếu lời đồn này là thật, hai ta kiểu gì cũng phải bám lấy cái danh đồng hương này mà kéo gần quan hệ! Chỉ cần ôm được cái đùi này, chỗ tốt về sau đúng là không dám tưởng tượng!”

Nói đến “bám quan hệ”, “ôm đùi”, trên mặt hai người chẳng những không có nửa phần ngượng ngùng, trái lại còn lộ rõ vẻ khôn khéo, như thể đã quyết tâm phải giành cho bằng được. Với hạng tu sĩ lăn lộn từ tầng đáy như bọn họ, thể diện thì có ích gì! Những kẻ không bỏ xuống được mặt mũi để leo quan hệ, trừ phi số mệnh trời sinh quá tốt, bằng không sớm đã bị đào thải sạch rồi.“Đương nhiên rồi! Nhưng ta vắt óc nghĩ mãi mà vẫn không đoán ra, trong trấn rốt cuộc nhà nào có thể sinh ra nhân tài như thế… Chẳng lẽ là vị nhị tiểu thư Chu gia kia? Nghe nói nàng ta thiên phú không tệ, năm nay cũng phải mười mấy tuổi rồi nhỉ?”

“Danh tính chắc chắn được giấu kín như bưng, sao có thể dễ dàng để lộ ra. Nhưng ta nghĩ, mười phần thì đến tám chín phần là vị tiểu thư Chu gia ấy rồi.” Đổng Gia Nguyên thở dài, “Haizz, Đổng gia ta chỉ là nhà nhỏ cửa hẹp, chẳng thể bấu víu được với Chu gia. Còn Long gia các ngươi… hẳn vẫn có chút qua lại với họ chứ?”

“Qua lại gì chứ? Cùng lắm chỉ là mỗi dịp lễ tết sai người mang chút quà sang, trên tiệc rượu chạm chén vài lần mà thôi. Có muốn lần ngược lên thì cũng phải từ năm sáu đời trước, may ra mới moi ra được chút quan hệ thông gia vòng vo. Muốn dựa vào đó mà làm thân, chắc chắn không có hy vọng!”

“Haizz… vậy chỉ còn biết trông vào đồng hương hội thôi.” Đổng Gia Nguyên xoa tay, “Đến lúc tin tức được xác nhận, hai ta dù có liều cái mặt này cũng phải tìm cách lộ mặt trước người ta, ít nhất để nàng nhớ được chúng ta!”

“Đó là lẽ đương nhiên! Đến lúc ấy ta sẽ xông lên trước, mấy chuyện mất mặt cứ để ta gánh. Lão Đổng ngươi chỉ cần giữ dáng vẻ chững chạc của một vị huynh trưởng đồng hương, đúng lúc bước ra hỏi han vài câu rồi đưa bái thiếp. Vị đại tiểu thư kia vì giữ lễ, chắc chắn sẽ không tiện từ chối thẳng thừng!”

Đổng Gia Nguyên lập tức hiểu ý, nở một nụ cười đầy ngầm hiểu. Hai người tức thì chụm đầu vào nhau, ngồi xổm giữa sân viện, hăng say bàn bạc từng bước một xem phải làm sao mới có thể ôm được cái đùi lớn của vị thiên tài đồng hương mới nổi này.