TRUYỆN FULL

[Dịch] Hệ Thống Trói Nhầm Người, Vai Phụ Bị Ép Đi Kịch Bản Nhân Vật Chính

Chương 18: Ngươi dù sao cũng là đệ tử thân truyền (1)

Bốn nữ nhân đã nghĩ tới đủ kiểu phản ứng của nam nhân luyện khí kỳ kia: nịnh bợ, lấy lòng, lân la làm quen, buông lời tâng bốc... chỉ duy nhất không ngờ đối phương lại ngâm ra một câu thơ như thế.

Đại sư tỷ Tô Mộc Chỉ vô thức liếc về tấm màn màu lam tím kia. Động rồi! Tấm rèm buông xuống như làn sóng nước ấy, vậy mà lại khẽ gợn lên một chút! Trong lòng nàng chấn động, sư tôn lại vì hai câu thơ này mà dao động tâm thần sao?

Minh Chúc chân nhân yêu trăng, trong tông môn đây vốn chẳng phải bí mật gì. Tên phong là “Sóc Nguyệt”, cảnh trí trong phong thì bảy tám phần đều có liên quan tới trăng, lại từng mời rộng các bậc danh gia, đề thơ vịnh nguyệt cho đình đài lầu các, non đá hồ suối trong phong.

Nhưng... Tô Mộc Chỉ trầm ngâm suy nghĩ, mấy trăm năm nay, số thơ vịnh trăng tích góp lại nhiều không đếm xuể, trong đó chẳng thiếu những câu tuyệt diệu. Hai câu vừa rồi không dám nói là hay nhất, nhưng tuyệt đối đủ tư cách được khắc lên cột bạch ngọc.

Chỉ từ hai câu ấy, nàng đã có thể tưởng tượng ra cảnh tượng trước mắt người kia: mặt hồ phỉ thúy gợn sóng lăn tăn hòa làm một với vòm trời, mênh mang không tì vết; còn vầng giả nguyệt lơ lửng giữa không trung thì đang nghiêng xuống mặt nước thứ ngân huy rực rỡ.

Năm đó, hồ lớn này cùng giả nguyệt trên trời đều do nàng và sư tôn hao tổn không biết bao nhiêu tâm lực mới tạo nên. Với thân phận người kiến tạo, hai câu thơ ấy đâu chỉ là lời tán dương, mà còn là lời chú giải thích hợp nhất dành cho tạo vật do các nàng dốc cạn tâm huyết mà thành. Thậm chí khiến một kim đan như nàng cũng bất giác sinh ra vài phần đắc ý.

Tô Mộc Chỉ khẽ định thần, nhìn sang hai vị sư muội. Hai tiểu nha đầu này tuy không quá tinh thông thi từ, nhưng hai câu thơ ấy không dùng từ ngữ hiểm hóc, cũng chẳng hề tối nghĩa, quả thực là mẫu mực của sự nhã tục cùng thưởng, bảo sao các nàng cũng bị chấn trụ.

Mà Minh Chúc chân nhân sau màn rèm rốt cuộc cũng không nhịn được, chậm rãi lên tiếng,

“Rất hay.” Giọng nói ấy vẫn thanh lãnh như cũ, nhưng lại thêm vài phần trịnh trọng, “Mộc Chỉ, đem hai câu này... khắc lên cột ngọc hai bên Lãm Nguyệt đài đi, nơi đó cũng nên có chủ rồi.”

Ba nữ đệ tử đều giật mình. Lãm Nguyệt đài mà Minh Chúc chân nhân nhắc tới chính là thắng cảnh nằm dưới giả nguyệt, còn hai cây cột bạch ngọc khổng lồ kia vốn là chỗ để khắc những bài thơ vịnh trăng lưu truyền hậu thế. Mấy trăm năm qua, chúng vẫn luôn bỏ trống, chỉ vì chưa từng có bài nào lọt được vào mắt sư tôn. Không ngờ hôm nay lại xuất hiện ngay tại đây.

Đúng lúc bốn nữ nhân còn muốn nhân đó nói thêm gì đó, trong trinh thính trùng lại truyền ra giọng của Nam Vũ Thần.

“Oa! Long sư huynh, hai câu thơ này của huynh... ngay cả ta cũng nghe ra được cái hay! Là huynh làm sao?”

Trong phòng, tim bốn người lập tức thót lên! Nếu thật sự là do kẻ này tự mình sáng tác... vậy thì...

“Làm sao có thể chứ. Nếu ta có văn tài ấy, đã sớm tới mấy thi xã trong tông môn lân la làm quen với tiên tử, dựa hơi người khác mà sống rồi, đâu còn làm tạp dịch bao nhiêu năm nay. Đây là thơ của một vị tiền bối tên Trương Nhược Hư, ta chỉ là thấy cảnh mà xúc động thôi.”

Nghe đến đây, bốn nữ nhân gần như cùng lúc thở phào nhẹ nhõm. Thì ra là tác phẩm của người khác, như vậy còn dễ xử lý. Một đệ tử ngoại môn may mắn có được một bài thơ hay, dẫu sao vẫn dễ tiếp xúc hơn nhiều so với một tuyệt thế thiên tài có thể thuận miệng thành chương.

“Trương Nhược Hư? Ta chưa từng nghe qua tên vị tiền bối này?”

Câu hỏi của tiểu sư đệ cũng chính là điều mấy nữ nhân muốn hỏi, lập tức càng chăm chú lắng nghe hơn.

“Haizz... vị tiền bối ấy chỉ là một phàm nhân, cả đời cũng chẳng có thành tựu gì, trên văn đàn lại càng vô danh. Ông chỉ để lại mỗi bài thơ này, sau khi qua đời... e rằng cũng chỉ còn mình ta biết đến.”

“Ra là vậy! Thật đáng tiếc, nếu ông ấy còn sống, chắc chắn có thể trở thành bằng hữu của sư tôn.”Một bầu không khí tiếc nuối khó tả chợt tràn ngập căn phòng. Lam tử màn trướng trước mặt Minh Chúc chân nhân lại khẽ gợn lên một lần nữa, mà lần này còn rõ ràng hơn trước. Ba đệ tử cũng đồng loạt trầm mặc. Tài tử bạc mệnh, xưa nay vẫn là điều dễ khiến lòng người xúc động nhất, nhất là trước vị sư tôn si trăng thành cuồng này.

“Hoài Tố, ngươi đã gặp người này rồi, phải không?”

Nghe sư tôn hỏi, Chu Hoài Tố lập tức đáp:

“Vâng, chiều nay đệ tử đã gặp hắn ở linh tuyền uyển. Người này viết chữ khá tốt, làm việc lại cẩn thận, không hề có chút sơ sót nào.” Nàng khựng lại một thoáng, không nhắc tới lần tình cờ gặp ở phường thị khi mua tượng nọ. Chuyện nhỏ như thế, lúc này vốn chẳng đáng để nói.

“Vậy sao... Ngày mai ngươi đi tìm hắn, hỏi lấy toàn bộ bài thơ này, giá cả cứ để hắn tự ra.”

“Chuyện này... Sư tôn, dẫu sao cũng nên có một mức giới hạn chứ? Lỡ như kẻ này nhân cơ hội hét giá thì sao?”

“Vậy thì... cao nhất, cho hắn một chiếc vân chu, giống như của Vũ Thần.”

Cả ba người đều không khỏi kinh ngạc. Một bài thơ đổi lấy một chiếc vân chu, nếu chuyện này truyền ra ngoài, chỉ e đám thi nhân sa cơ của Cửu Hà Thiên tông, thậm chí khắp cả tu tiên giới, đều sẽ ôm thi cảo trong đêm lao thẳng lên Sóc Nguyệt phong.

“Có điều...” Minh Chúc chân nhân hiển nhiên chưa đến mức bị làm cho mê muội đầu óc, “vẫn phải xem hết toàn bài rồi mới kết luận. Nếu chỉ có hai câu vừa rồi là kinh tài tuyệt diễm, còn phần sau toàn là miễn cưỡng chắp vá cho đủ, vậy cũng không cần quá dung túng hắn.”

“Vâng.”

Sau đó, trinh thính trùng lại truyền tới vài âm thanh khác, phần nhiều chỉ là những lời chào hỏi xã giao giữa Nam Vũ Thần với các sư huynh đệ, tỷ muội, cùng với đôi ba câu giới thiệu cảnh sắc kiến trúc bốn phía, chẳng có gì đáng để lưu tâm. Bốn nữ nhân trong phòng cũng dần bình ổn lại sau cơn chấn động ban đầu, nhưng vẫn đầy hứng thú lắng nghe giọng nói tràn trề sức sống của tiểu sư đệ.

Đúng lúc bầu không khí đã trở nên nhạt dần, vị Long sư huynh kia bỗng hỏi một câu:

“Nam sư đệ, người vừa rồi chào hỏi là Sở Nguyên Bạch, Sở sư huynh phải không?”

“Đúng vậy. Đại sư tỷ vẫn luôn rất coi trọng Sở sư huynh, nên mới để huynh ấy lấy thân phận nội môn đệ tử vào phong tu luyện. Ta còn nghe nói tỷ ấy có ý định nhận huynh ấy làm thân truyền. Ha ha... đến lúc đó, trái lại ta còn phải gọi hắn một tiếng sư điệt.” Nam Vũ Thần thuận miệng trêu bối phận của mình một câu, rồi lại hơi kỳ quái hỏi, “Huynh hỏi Sở sư huynh làm gì?”