Ba người lại hàn huyên thêm chốc lát rồi cùng nhau lên đường. Bọn họ không đi về phía cổng chính nguy nga của Sóc Nguyệt phong, mà rẽ sang hướng ngược lại, men theo một lối đá nhỏ khá khuất uốn lượn đi xuống. Chẳng bao lâu sau, cả ba đã tới phía dưới tòa phù không phong này.
Nơi đây ẩn giấu một lối vào nhỏ mà người ngoài không hề hay biết, đồng thời cũng là một bến đỗ đơn sơ có thể neo lại những chiếc vân chu cỡ nhỏ. Người phụ trách trông coi chỗ này là một vị trưởng giả được gọi là “Dao lão”.
Thoạt nhìn, Dao lão hết sức tầm thường, tu vi dừng ở trúc cơ hậu kỳ. Theo lời lão từng nói, năm xưa vì kết đan vô vọng, lòng mang chán nản, lại nhờ chút tình nghĩa cũ với Sóc Nguyệt phong nên mới kiếm được một việc nhàn hạ tại đây, chỉ mong an ổn sống qua quãng đời về già, ngày tháng cũng xem như dễ chịu.
Thế nhưng, Diệp Kinh Thần là hạng người tinh ranh cỡ nào, gã đã sớm nhận ra Dao lão tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài. Người này chẳng những nhiều lần chỉ nhìn qua một cái đã thấy rõ những ám thương trong tu luyện cùng bình cảnh quan ải mà ngay cả chính gã cũng chưa từng phát hiện, điều đáng sợ hơn là thường chỉ vài câu chỉ điểm thuận miệng cũng đủ khiến đầu óc gã bừng sáng, tiến cảnh tu luyện tăng vọt.
Điều khiến Diệp Kinh Thần càng thêm chắc dạ là thỉnh thoảng, khi Dao lão tâm tình tốt, lão còn tiện tay ném cho gã vài món thiên tài địa bảo linh khí dạt dào, chỉ nhìn cũng biết giá trị không tầm thường. Thế nhưng ngoài miệng, lão vẫn luôn hời hợt nói mấy câu như: “Để không cũng chật chỗ”, “Lão phu mắt kém, nhìn chẳng ra là thứ gì, ngươi cầm lấy mà chơi đi.”
