Đợi đến lúc chiều tà buông xuống, Long Đào cũng đã dạo một vòng lớn quanh khu vực gần chủ phong. Lúc mang theo một đống đồ vừa mua trở về chỗ ở, hắn phát hiện huynh muội nhện kia lại đang đứng chờ sẵn trong sân, như thể cố ý đợi hắn từ lâu.
“Long đạo hữu, cuối cùng ngươi cũng về rồi.”
La Vân Lạc vừa trông thấy hắn, lập tức mỉm cười bước lên đón. Dù sáu chiếc chân nhện kia nhìn vẫn khiến người ta nổi da gà, Long Đào vẫn giữ vẻ khách khí mà tiến tới.
“Ừm, ta về rồi. Ngày mai... có một việc khá phiền phức, e là không về được, nên hôm nay mới đi dạo thêm một lúc.”
Giọng hắn mang theo chút mệt mỏi khó lòng nhận ra, ánh mắt lại vô thức liếc sang La Vũ Ti bên cạnh. Bị hắn nhìn như vậy, gò má trên gương mặt nửa người nửa nhện của thiếu nữ lập tức ửng đỏ, sáu con mắt cuống quýt đảo sang chỗ khác, mấy chiếc chân nhện mảnh dài cũng bồn chồn cọ vào nhau.
“Thì ra là vậy.” Giọng La Vân Lạc trở nên trịnh trọng. “Nhưng bất kể thế nào, huynh muội ta vẫn phải đích thân cảm tạ Long đạo hữu thêm lần nữa! Bình thạch chung nhũ ngươi tặng kia, phẩm chất tinh thuần đến mức hiếm thấy, quả thật đã giúp chúng ta giải cơn nguy cấp! Ân tình này, huynh muội ta suốt đời không quên!”
“Vậy là tốt rồi.” Long Đào xua tay. “Để đó cũng chỉ bám bụi, dùng được vào việc thì vẫn hơn mục trong đáy rương.” Lời này đúng là lời thật lòng, chỉ tiếc lúc này thốt ra, lại mang theo vài phần châm chọc.
“Long đạo hữu, chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, vậy mà ngươi lại tặng vật quý đến thế. Tình nghĩa này, há mấy câu cảm tạ ngoài miệng có thể đền đáp được. Chỉ tiếc huynh muội ta lúc này hai bàn tay trắng, tạm thời chưa có gì báo đáp, nên sau này nếu ngươi gặp khó khăn, cứ việc nói một tiếng, huynh muội ta nhất định dốc hết sức tương trợ.”
Long Đào nhìn hai huynh muội đầy vẻ cảm kích, trong lòng cũng dâng lên nỗi chua xót. Món ân tình lớn như vậy, thế mà hắn lại chẳng dùng đến được. Nhiệm vụ kế tiếp, hai người này căn bản không thể giúp nổi. Haiz... cảm giác người sắp chết mà tiền vẫn chưa tiêu hết, hôm nay hắn xem như nếm đủ rồi.
Hắn giật giật khóe miệng, cuối cùng chỉ gượng gạo nặn ra một nụ cười khô khốc. Sau đó, hắn xách theo đống “di vật” kia, lững thững đi về phía sương phòng của mình. Ánh tà dương kéo cái bóng hắn dài hun hút, phảng phất một vẻ bi thương khó tả.
.......
Sáng sớm hôm sau, khi phía chân trời vừa ửng lên màu trắng bạc, Long Đào đã đau như cắt thịt mà thuê một chiếc vân chu loại nhỏ rẻ nhất. Thứ đó sơ sài đến mức trông chẳng khác nào một chiếc bè tre biết bay, lảo đảo chao nghiêng lao thẳng về phía Sóc Nguyệt phong.
Không còn cách nào khác, Sóc Nguyệt phong là sản nghiệp riêng của Minh Chúc chân nhân, hoàn toàn không nằm trên tuyến vân chu công cộng của tông môn. Còn truyền tống trận thì hắn chẳng đủ linh thạch để dùng, đành phải cắn răng chọn món “ngon, bổ, rẻ” này.
Huống hồ Sóc Nguyệt phong vốn là một phù không phong, căn bản không tiếp đất. Muốn lên đó ư? Hoặc tự bay lên, hoặc chỉ còn nước nằm mơ. Chiếc vân chu rách nát của hắn ì ạch leo lên hơn nửa ngày, cuối cùng mới run run rẩy rẩy đáp xuống bệ sơn môn của ngọn tiên sơn lơ lửng kia.
Vừa nhảy khỏi vân chu, chân còn chưa đứng vững, Long Đào đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho hít sâu một hơi lạnh. Minh Chúc chân nhân quả nhiên không hổ là người nắm trong tay hai linh thạch khoáng mạch, đúng là một phú bà hàng thật giá thật.
Cả tòa phù không phong ấy, quả thực như đem bốn chữ “giàu đến vô lý” khắc thẳng lên mây trời! Bên ngoài thân núi, men theo vách đá cheo leo là vô số đình đài lầu các tinh xảo tuyệt luân treo lơ lửng giữa không trung, mái cong chồng lớp dưới ánh sớm phản chiếu ánh vàng lấp lánh. Dòng nước từ linh tuyền uốn lượn chảy dọc sườn núi, hóa thành từng dải thác đổ xuống, cứ xa xỉ như vậy mà trút thẳng vào biển mây phía dưới.Chưa kể quanh thân núi còn có hơn mười chiếc vân chu lượn vòng, chẳng rõ là đội tuần tra phòng ngự, hay chỉ đơn thuần là “du thuyền riêng”.
Long Đào theo bản năng siết chặt chiếc trữ vật đại rỗng tuếch bên hông, chỉ cảm thấy đứng giữa chốn phú quý này, ngay cả bộ ngoại môn đệ tử phục trên người hắn cũng phảng phất một vẻ nghèo túng.
Cùng lúc đó, hắn lại càng thêm hiếu kỳ, rốt cuộc Cửu Diệp Linh Chi mà mình tìm được trước đó quý giá đến mức nào, đến cả một Kim Đan chân nhân giàu có như vậy mà cũng có lúc nhất thời không kiếm ra. Bảo sao Nam Vũ Thần lại nói một rương bảo vật kia còn lâu mới sánh được với giá trị của cây linh chi ấy. Giờ xem ra, lời đó quả thực không hề khoa trương.
Cứ như một kẻ nhà quê lần đầu vào thành, hắn đi một đoạn lại dừng một đoạn, mãi mới tới được trước lối vào sơn môn của Sóc Nguyệt phong, nơi lưu quang rực rỡ. Hắn còn chưa kịp chủ động bước lên, đã thấy một nội môn nữ đệ tử xinh đẹp mặc vân văn cẩm đoạn đạo bào nhẹ nhàng bay tới, ánh mắt đầy vẻ tò mò không chút che giấu, từ trên xuống dưới đánh giá Long Đào một lượt.
“Vị sư đệ này,” nữ đệ tử lên tiếng, giọng điệu không hề có ý khinh miệt, chỉ thuần túy là khó hiểu, “đây là Sóc Nguyệt phong, có phải ngươi đi nhầm chỗ rồi không?”
Long Đào biết đối phương không phải xem thường mình, mà là vì nơi này vốn không nên xuất hiện ngoại môn đệ tử, tất nhiên phải tra hỏi một phen.
“Sư tỷ minh giám, tại hạ là Long Đào, đào trong sóng đào. Hôm nay ta nhận việc phụ giúp tu sửa linh tuyền uyển, nên đặc biệt tới đây làm công. Phiền sư tỷ tra danh bạ.”
Đôi mắt hạnh xinh đẹp của nữ đệ tử thoáng chốc mở tròn hơn, như thể vừa nghe thấy chuyện gì vô cùng lạ lùng. Nàng bán tín bán nghi xoay người trở lại chiếc linh ngọc án kỷ nơi cửa vào, cầm lên một quyển ngọc sách danh bạ rồi nhanh chóng lật xem. Qua vài trang, đầu ngón tay nàng dừng lại ở cuối trang cuối cùng, nơi có một hàng chữ nhỏ mực còn mới: Long Đào, ngoại môn đệ tử, tạp dịch phụ giúp tu sửa linh tuyền uyển.
“Thật sự có...” Nàng thấp giọng lẩm bẩm một câu, rồi lại cẩn thận đối chiếu đệ tử yêu bài mà Long Đào đưa qua. Xác nhận không sai, nàng mới phất tay, một đạo linh quang nhu hòa lập tức mở cấm chế.
“Vào đi, cứ men theo vân lộ bên phải mà đi thẳng là tới linh tuyền uyển. Nhớ kỹ, nơi này là tư địa của chân nhân, đừng chạy loạn sang chỗ khác.”
“Đa tạ sư tỷ.” Long Đào vội cúi đầu, bước nhanh qua cửa. Hắn mới đi chưa bao xa, phía sau đã truyền tới rõ mồn một những tiếng bàn tán cố ý hạ thấp giọng nhưng vẫn khó giấu nổi vẻ hưng phấn. Không cần quay đầu, hắn cũng biết vị sư tỷ kia nhất định đã tụ lại với mấy nữ đệ tử bên cạnh để bắt đầu buôn chuyện.
Long Đào không để tâm, chỉ men theo vân lộ mềm xốp dưới chân mà đi thẳng về phía trước. Hắn chạy chừng hơn một khắc, cuối cùng cũng tới điểm cuối, cảnh tượng trước mắt lập tức rộng mở.
Linh tuyền uyển.
Cái tên này quả thật không hề khoa trương chút nào! Quanh thân núi có ít nhất hơn mười dòng suối, tất cả đều hội tụ vào một mạch tuyền trong veo thấy đáy ở giữa uyển. Mà từ ao tuyền ấy, lại có hơn mười con thủy đạo nhân tạo uốn lượn tỏa ra bốn phía, như một mạng lưới kinh mạch, dẫn dòng tuyền thủy dạt dào linh khí đi khắp Sóc Nguyệt phong. Nói cách khác... nơi này rất có thể chính là “nhà máy nước” của Sóc Nguyệt phong.
Lúc này trong linh tuyền uyển đã có hơn mười nội môn nam đệ tử đang bận rộn. Dĩ nhiên bọn họ sẽ không như đám tạp dịch đệ tử phải tay không vác gạch, mà đều thi triển pháp thuật, dời linh thực, tường viện, tượng đá, đường đi các loại sang vị trí mới được chỉ định, lại vẫn không làm hư hại vật thể.
Nói là công trường, nhưng nơi đây chẳng hề có chút bụi bặm hay ồn ã nào, trái lại còn giống như bãi luyện thuật pháp của đám nội môn đệ tử hơn.
“Hửm? Ngươi là ai? Sao lại có ngoại môn đệ tử vào được đây?”Một sư huynh trẻ tuổi mắt phượng trông thấy Long Đào, liền hỏi với giọng chẳng mấy khách khí. Những người khác nghe vậy cũng quay đầu nhìn sang, trong những ánh mắt hiếu kỳ, dò xét, khinh miệt ấy, tuyệt nhiên không hề có chút ý chào đón nào.
“Khụ... chư vị sư huynh, ta là bang công mới đến hôm nay, tên Long Đào. Có gì cần cứ việc sai bảo, sư đệ nhất định sẽ tận lực.”
“Hừ! Tên thì ngông cuồng thật đấy, nhưng ngươi mới luyện khí tầng năm, đến đây thì làm được trò gì?!” Hắn hờ hững dùng mũi chân đá đá một mảnh ngọc thạch vỡ bên chân đang tỏa linh quang ôn nhuận, “Thấy chưa? Ở đây tùy tiện một hòn đá thôi cũng là thiên tài địa bảo do Minh Chúc chân nhân bỏ ra cái giá lớn mới sưu tầm được! Ngươi tưởng đây là đất đá ở sau núi nhà ngươi chắc, để mặc ngươi vung cuốc đào bới lung tung? Lỡ làm hỏng thứ gì, e là ngươi có bán mình cũng không đền nổi!”
Lúc này, Long Đào cũng không dám cãi lại. Dù sao đối phương nói cũng không sai. Chỉ là hắn tuyệt đối không thể bỏ đi, thế nào cũng phải mặt dày ở lại, bằng không nhiệm vụ này còn làm cái gì nữa.
Ngay lúc bầu không khí trở nên cứng ngắc, ánh mắt của đám đệ tử càng lúc càng bất thiện, một giọng nói ôn hòa sáng sủa bỗng vang lên đúng lúc, tựa gió xuân hóa mưa:
“Được rồi, Tô sư đệ! Cớ gì phải hùng hổ với một ngoại môn sư đệ như thế? Nếu người ta đã vào được đây, ắt hẳn là đã nhận nhiệm vụ.”
Lúc này, một sư huynh dung mạo nho nhã, giọng điệu ôn hòa từ phía sau bước ra. Khí độ ấy, thanh âm ấy, dung mạo ấy, quả thực đúng là hình mẫu đại sư huynh hoàn mỹ trong truyện, thậm chí còn có phần... quá mức hoàn mỹ.
“Chu sư huynh, đệ đâu có bắt nạt hắn, chỉ là... nhiệm vụ này chúng ta đã phải tốn bao nhiêu công sức mới giành được. Tiểu tử này chỉ là một ngoại môn đệ tử... chắc chắn... chắc chắn là nhờ quan hệ mới chui vào được.”
Rõ ràng các nội môn đệ tử xung quanh đều đã bị khơi lên tâm tư, ánh mắt nhìn Long Đào cũng càng thêm thiếu thiện ý. Chỉ là có lẽ bọn họ còn kiêng dè “quan hệ” sau lưng hắn, nên không ai mở miệng phụ họa.
“Trong tông môn, nơi nào mà chẳng có chút tình người. Huống hồ Long sư đệ cũng chỉ đến làm bang công mà thôi. Các ngươi đừng quên, việc lần này là làm bao nhiêu hưởng bấy nhiêu. Hắn bản lĩnh không đủ, tự nhiên sẽ tay trắng ra về. Còn nếu thật sự giúp được chút việc, được chia thêm ít thù lao thì đã sao? Chư vị sư đệ, hà tất phải vì chuyện ấy mà nổi giận, làm tổn hại hòa khí đồng môn?”
Một phen của Chu sư huynh khiến mọi người, kể cả Tô sư đệ mắt phượng, nhất thời không biết đáp lại thế nào, nhưng nhìn là biết trong lòng vẫn chẳng phục. Còn Long Đào thì dường như đã nhận ra điều gì đó.
Kinh nghiệm chốn công sở tích lũy nhiều năm từ kiếp trước khiến hắn sinh ra một cảm giác đề phòng gần như bản năng với vị Chu sư huynh hoàn mỹ này. Mà những lời “công bằng chính trực” nghe như đang bênh vực hắn kia cũng khiến trong lòng hắn nảy ra một suy đoán: vị sư huynh đã cướp mất công lao của Nam Vũ Thần... chẳng lẽ chính là Chu sư huynh trước mắt này?