TRUYỆN FULL

[Dịch] Hầu Phủ Con Thứ Sinh Hoạt

Chương 19: Nắm bắt cơ hội

"Phương hộ vệ, chẳng hay có phải ta chuẩn bị chỗ nào chưa chu toàn không?" Trang quản sự có chút căng thẳng trước sự ghé thăm của Phương Ân.

Phương Ân đi thẳng vào vấn đề: "Người ở bá trường là do ngươi sắp xếp à?"

Lòng Trang quản sự thót lại, ngỡ Phùng Tứ đã phạm lỗi gì, bèn thấp thỏm hỏi: "Là do ta sắp xếp, nhưng hắn đã làm gì sai sao?"

"Ồ, không có gì, ta thấy hắn biết bắn cung nên hỏi một câu thôi."

Trang quản sự nhẹ nhõm trong lòng, bèn giới thiệu về Phùng Tứ: "Người đó họ Phùng, trong nhà xếp thứ tư nên mọi người đều gọi hắn là Phùng Tứ. Nhà hắn vốn là thợ săn ở thôn bên cạnh, rừng núi phía sau trang tử của chúng ta cần người trông coi nên ta đã thuê nhà hắn."

"Mẫu thân hắn mất sớm, Phùng Nhị chết yểu khi còn nhỏ, chỉ còn lại ba huynh đệ. Sau này triều đình chiêu binh, Phùng Đại nhà hắn đi rồi không bao giờ trở về. Mười năm trước, phụ thân hắn bệnh nặng, không chỉ mắc một đống nợ mà người cũng không cứu được. Phùng Tam cũng chạy mất tăm, trong nhà chỉ còn lại một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, làm sao trả nổi nợ? Vừa hay trang tử chúng ta thiếu người nên đã mua hắn về, sau đó ta lại đứng ra bảo lãnh. May mà hắn cũng có chí tiến thủ, những năm qua đã trả hết nợ nần."

"Tháng trước, các lang quân muốn đến học kỵ xạ, thế tử gia đã dặn dò trang tử chuẩn bị. Phùng Tứ này cũng coi như có gia truyền nên ta đã dặn hắn trông coi ở bá trường."

"Nói như vậy thì không có gì đáng ngờ?" Chuyện liên quan đến an nguy của Hầu phủ, Phương Ân tự nhiên phải điều tra rõ ràng.

"Quả thực trong sạch, lai lịch rõ ràng." Trang quản sự lập tức cam đoan.

Phương Ân thấy người này không có vấn đề gì, bèn giải thích: "Trang quản sự cũng đừng chê ta nhiều chuyện, nói ra thì cũng là tiểu tử kia may mắn. Nhị lang quân thấy hắn biết bắn cung, muốn đưa người về, chỉ là người thân phận không rõ ràng làm sao có thể vào Hầu phủ được?"

Chờ Phương Ân rời đi, Trang quản sự liền gọi Phùng Tứ đến.

"Trang quản sự." Trang quản sự đột nhiên muốn gặp khiến Phùng Tứ vô cùng thấp thỏm, chẳng lẽ chuyện hắn mong Nhị lang quân có thể học bắn cung ở bá trường đã bị phát giác?

"Phùng Tứ, ngươi có biết vì sao ta gọi ngươi đến không?" Trang quản sự vừa nhấp trà, vừa hỏi một cách lơ đãng.

"Tiểu nhân không biết." Phùng Tứ cúi đầu, trông vô cùng khiêm nhường.

"Ngươi may mắn lắm, Phương hộ vệ chuẩn bị đưa ngươi về Kinh thành, sau này ngươi sẽ ở Hầu phủ dạy các lang quân bắn cung."

Lời của Trang quản sự tựa như sấm sét bên tai, Phùng Tứ không ngờ có ngày mình lại có thể vào Hầu phủ, đó chính là Hầu phủ!

"Vào... vào Hầu phủ?" Hắn kích động đến mức nói năng lắp bắp.

Bộ dạng của Phùng Tứ khiến Trang quản sự có chút chướng mắt: "Nhìn bộ dạng của ngươi kìa! Chẳng lẽ vào Hầu phủ rồi vẫn như vậy sao? Nếu ngươi có thể nắm bắt cơ hội, sau này sẽ được ở lại Hầu phủ. Nếu không thể, sau này khi các lang quân học xong bắn cung, ngươi từ đâu đến thì trở về đó!"

Phùng Tứ vội vàng chắp tay xin chỉ giáo: "Xin Trang quản sự dạy bảo tiểu nhân!"

Trang quản sự thở dài một hơi nhưng không nói gì. Phùng Tứ thấy vậy vội vàng rót thêm trà vào chén, cung kính dâng lên.

Trang quản sự nhận lấy chén trà nhấp một ngụm, rồi khẽ "ừm" một tiếng, lúc này mới đặt chén trà xuống, ung dung nói: "Phụ thân ngươi tuy đã mất, nhưng nhìn vào tình nghĩa của đời trước, ta cũng phải nhắc nhở ngươi vài câu. Bề ngoài thì là Phương hộ vệ đưa ngươi về Hầu phủ, nhưng người thực sự đưa ra quyết định này là ai, ngươi có biết không?"

Phùng Tứ suy nghĩ rồi đáp: "Là Nhị lang quân?"

"Đúng rồi, người thực sự làm chủ là Nhị lang quân. Ngươi vào Hầu phủ, nhưng đám người hầu hạ bên dưới có ai dễ đối phó không? Ngươi không gốc gác, không chỗ dựa, còn những người đó đã mấy đời hầu hạ chủ tử trong Hầu phủ rồi. Ngươi muốn đứng vững trong Hầu phủ thì phải biết rõ chủ tử của mình là ai!"

Trang quản sự liếc thấy đối phương có vẻ đăm chiêu, bèn nói tiếp: "Là Nhị lang quân quyết định cho ngươi vào Hầu phủ, người ngươi phải trung thành tự nhiên là hắn! Còn vào phủ rồi phải làm thế nào, ngươi có thể ở lại hay không, đều phải xem vào tạo hóa của ngươi. Những gì ta có thể dạy ngươi đều đã nói hết rồi!"

Phùng Tứ nghe xong những lời này, vô cùng cảm kích Trang quản sự, cúi người chắp tay thành tâm bái tạ: "Phùng Tứ đa tạ quản sự, sau này nếu có cơ hội, nhất định sẽ báo đáp!"

Trang quản sự cười rất hiền lành, đây chính là điều lão muốn. Cơ hội đã trao cho đối phương, còn việc có nắm bắt được hay không thì phải xem bản lĩnh của chính hắn. Lão tuy là quản sự của trang tử ở ngoại ô Kinh thành, người xung quanh nhìn vào cũng thấy rất có thể diện.

Nhưng sở dĩ lão có thể làm quản sự ở trang tử nhiều năm như vậy, đều là nhờ vào mặt mũi của đời trước. Hầu phủ cạnh tranh khốc liệt, không có sự đồng ý của chủ tử, người ở trang tử rất khó vào Hầu phủ. Một khi bên trên có biến động nhân sự, vị trí quản sự của lão có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Có được ân tình của Phùng Tứ này, Hầu phủ có bất kỳ quyết định lớn nào, lão cũng không đến nỗi bị động.

"Đi đi, thu dọn đồ đạc của mình đi!" Trang quản sự phất tay cho Phùng Tứ lui xuống.

Trên đường trở về, Phùng Tứ vác hành lý ít ỏi của mình, đi bộ theo sau xe ngựa của Hầu phủ. Hắn tuy không có tư cách ngồi xe, cũng không có tư cách cưỡi ngựa, nhưng tận sâu trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng vinh hạnh.